thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Chuyện người đời thường [6 & 7]
 

6. HÀM BỘ – GIẤC MƠ TRIỂN HẠN

 
Giấc mơ bị giam cầm từ rất sớm
dẫu bé con
 
Đã chết những dấu chân
dấu chân vẫn con đường mòn ấy
từ làng lên đồi và ngược trở về
làm quen thuộc hơi gió
 
đã chết những cơn mưa đầu đời
chết
những câu thơ chưa kịp khai sinh
những khoanh rừng
 
Với ngọn gió và ngọn đồi quen thuộc
với khoảng rỗng trần gian nơi những ý tưởng chưa đầy tràn
anh ở lại
với hơi thở và hơi thơ câm nín
với giấc mơ triển hạn và
cuộc sống mãi mãi làm triển hạn
 
Khi hơi thở cuối cùng đã hết hạn chờ đợi
anh đi
 
Ở lại
những dấu chân bị xóa
tên sông đã chết
lang thang những câu thơ trì hoãn.
 
-------------------------------------------------------------
* Hàm Bộ, nhà Yogi cuối cùng của Chăm, Guru của tôi.
Phong thái và đối nhân xử thế của anh khiến tôi không thể không liên tưởng đến Vivekananda.
Cũng như Vive, anh mất khá sớm: 42 tuổi.
 
 

7. DIỆP MI LAN hay ĐOẢN THI LÃNG MẠN MỚI

 
Từ Paris em mail cho anh
Chúng mình gặp nhau ở quê, anh nhé
Ừ, chúng mình gặp nhau ở quê
Từ Sàigòn anh mail cho em
 
Mình sẽ nói với nhau thật nhiều
Ừ, thật nhiều, em nhé
 
Chúng mình phóng xe lên bãi cát
Qua những đụn cát
 
Không bóng người
Bên kia là cát bên này là biển
Bên này là đời bên kia là tháp
Không bóng ma
 
Chúng mình không vật nhau như loài chó
Không nói với nhau như loài người
 
Chúng mình hát vào đêm tối
Như hai kẻ điên
Chúng mình hát vào nhau
Như hai kẻ điên vừa đánh rơi tiếng nói.
 
-----------
Đã đăng:

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018