09.02.2010
Đọc bài thơ “Ngày chết tiệt” của Nguyễn Viện
(tiểu luận / nhận định) -
Nguyễn Hồng Nhung
Rất ngắn. Như một tiếng thở dài. Bằng một hơi rít thuốc và nhả khói. Bằng một hất mạnh mái đầu ngẩng lên ngắm trần nhà. Bằng một di chân trước khi bỏ đi dưới một gốc vắng... Chữ của Nguyễn Viện luôn gây cho người đọc cảm giác bất an. Kể cả khi ông không viết những câu chuyện trong đó những tảng đá ẩn dụ bên triền núi bất cứ lúc nào cũng bất ngờ rơi xuống, trúng đầu kẻ đi ngang...
(...)
Bài thơ viết trong đêm tháng giêng khi ta bị nhức răng
(thơ) -
Nguyễn Đăng Thường
cái mặt cuội già méo xẹo trong / gương / là mi đó à / ôi đáng thương nhưng không tội / nghiệp // từ chiều đông muộn / còn buốt giá tới xương / tiếng nước tuôn xuống máng xối / (không xa xôi) / tiếng vù vù / (không do lũ ruồi nhặng bu) / tiếng bánh sắt nghiến / (không bởi một con tàu điện) / đã hành hạ ta mãi...
Vương quốc của lòng mẹ | Ngày còn hai con mắt | Giải thưởng
(thơ) -
Bùi Minh Vũ
Vương quốc của sự trung thực sẽ không có người ngàn mắt / Sẽ không có người ngàn tay / Sẽ không có những con cáo / Anh và em cần đến để ngậm một hạt ngọc / Đôi khi em nằm và tan ra thành khói sương... | ... Trời nổi giận kéo về ngàn vạn roi mây người có biết / Đại dương sóng như lưỡi gươm người có hay / Mẹ của người bạc tóc / Cầu nguyện cho con / Đừng đi với những con lừa trong những ngày còn hai con mắt... | Giải thưởng là miếng bánh / Ai cũng muốn ăn / Tôi nhắm mắt để đỡ thèm / Chỉ riêng người bị án tù treo là không để ý tới...
Hận tình cây tăm
(truyện / tuỳ bút) -
Bi
... Nàng ngủ thiếp đi, cây tăm trên miệng. Trong mơ, không hiểu sao Nàng lại là người hoạt động bí mật trong một mạng lưới gì đó. Nàng gặp người phụ trách của mình ở một gầm cầu tối vắng. Người đó là Trên. Hai người giả làm một đôi tình nhân để giữ bí mật. Trên rút cây tăm khỏi môi Nàng, ôm ghì Nàng hôn say đắm hơn cả hôn thật. Rồi Trên thì thầm vào tai Nàng, trao mật lệnh: - Chiến hữu phải thủ tiêu Z...
(...)
Tản mạn chiều cuối năm
(truyện / tuỳ bút) -
Lưu Thanh Bình
... Xin hãy vững lòng đừng chao đảo, đừng xoay theo chiều gió. Gió ấy là gió chướng, chỉ thổi một mùa thôi mà. Xin bạn hãy tự bằng lòng với bản thân, sáng sớm đi tản bộ bên bờ kè sông mới lát gạch, ghé Hưởng Ký làm một cốc cà phê...
(...)
08.02.2010
Lại mưa chữ
(truyện / tuỳ bút) -
Lữ
... ‘Tôi là chữ’. Đúng vậy. Một tâm thức bình an, sẽ viết ra những trang văn đẹp. Nó nuôi dưỡng người đọc. Con người có thể sống với nhau được chứ. Họ có thể sống với nhau thật đẹp, khi trong tâm họ có đủ bình an, hạnh phúc. Họ trở nên rộng lượng hơn.’...
(...)
Một nhúm mặt trời tan trên lưỡi
(thơ) -
Thận Nhiên
tôi nuôi con cá nhỏ trong hồ kính / nó là một sinh thể cô độc đang tập bơi / tôi có điện thoại di động / tôi làm bạn với cá và điện thoại trong những khuya mất ngủ / cá nuốt giùm các giấc mơ của tôi vào bụng / tôi gởi tin nhắn đến từng người tình sống ở những thiên hà thật xa // tôi thuê một chỗ ngụ trên trái đất này như thuê khách sạn không thời hạn để âm mưu ở lại vĩnh viễn...
Liên tục
(thơ) -
Nguyễn Ðức Tùng
... Sự liên tục hiện ra / Như dùng một cái búa / Đập vỡ. Nếu nó rung lên, bật khỏi / Nếu cái búa là phần của tay mình // Bám vào đất hạn, đất như cổ họng / Khát của một đứa bé sốt cao / Nếu sự liên tục chảy rì rào, khuôn mặt // Của tình yêu đã mất / Hiện trên tường / Giữa kẽ nứt, một bông tím dại. Nếu sự bất tử...
Cuối năm & cảm giác tồn vong của lão Q
(thơ) -
Nguyễn Lãm Thắng
... ui cha! / cái chưn hắn mỏi / cái tay đã nhừ / nhìn cánh đồng xơ xác / ngó núi đồi hiu hiu / tết gần về tới ngõ / xuân đã tràn qua sông / nhà giàu háo hức chờ mong / phận nghèo da gà nổi lên từng cục / thương lũ cháu quần áo tét lét tưa lưa / nghĩ cuộc đời khóc cười lem nhem luốc nhuốc / thương con quốc quốc / nhớ cái gia gia...
Tan biến
(thơ) -
Chiêu Anh Nguyễn
... Bầu trời phi vật thể / Không khí phi vật thể / Người ta có thể chỉ dựa vào những điều không cụ thể để tồn tại / Hi vọng ngây ngô tuyệt đối / Em đánh mất bầu trời / con chữ xuyên thủng / rồ dại ùa vào trí óc vô thức nhanh đến ngộp thở / vung vẩy những kí tự đỏ bầm như máu...
07.02.2010
Điểm hẹn cuối năm
(truyện / tuỳ bút) -
Kiệt Tấn
Nhiều tiếng nổ ầm ì vẳng lại từ xa. Tiếp theo những loạt phản pháo chấn dội phát ra từ khu rừng trước mặt. Một đoàn xe nhà binh mở đèn từ phía Tân Cảng Sài Gòn rầm rộ tiến trên xa lộ Bình Dương, kéo lê theo sau những thùng sắt khổng lồ chứa đựng quân lương và đạn dược. Bánh xe ép trên mặt lộ truyền từng cơn chấn động đến chỗ Cúc đang ngồi trong quán nước cạnh xa lộ...
(...)
Tại sao chúng mình sống | Vinh quang thuộc về con người mới sinh ra
(thơ) -
Bùi Minh Vũ
Tôi cảm thấy cuộc đời không phải là giấc mộng / Nó là sự vộ tận của ánh vàng ảm đạm trong tư duy súng đạn / Là nỗi kham khổ đớn đau và bất lực của những người bé nhỏ / Như con kiến leo phải cành cụt / Như con cò lặn lội bờ ao / Như con còng gió đầm đìa sóng nước... | Tôi ước mơ con người như mới sinh ra / Chẳng bụi bặm / Trong suốt như thuỷ tinh / Con hổ nhìn phải thán phục và quay mặt...
Nơi ngày đông gió thổi [5/21]
(thơ) -
Ðinh Thị Như Thuý
... Tiếng gõ mang khát vọng của nàng bay lượn bên trên những trái chín. Tiếng gõ theo gió mang khát vọng của nàng bay qua những rẫy nương, bay trên những đường mòn đầy bụi, bay theo tiếng róc rách của con suối. / Ra đi. / Tiếng gõ giúp nàng ra đi. Tiếng gõ mang tâm trí nàng bay lượn hân hoan bên trên những ngọn gió...
Liên tưởng
(thơ) -
Trần Hữu Dũng
... Sáng nay ngồi uống cà phê quán vườn Tao Đàn / Vô số lồng chim xinh xinh đong đưa theo gió / Chợt giật mình – giọng hót trỗi cao lảnh lót / Nghe ra đầy bơ vơ, xót xa, lạc lõng / Sao giống tiếng kêu cứu bật máu em gái quê / Khi sắp chết đuối nơi dòng Cửu Long năm nào...
Trường ca: CỬA SINH TỬ [IX-X]
(thơ) -
Võ Tấn Cường
... Mộng du qua những cuốn sách nhuốm mùi u mê bày tiệc bầy mối / Mộng du qua những phiên toà công lý lưu đày miền quên lãng / Mộng du qua những ngôi đền sự linh thiêng ẩm mốc rêu phong... / Mộng du ngược cửa sinh / Mộng du xuôi cửa tử / Người mộng du lần cuối cùng... | Đêm. Chàng nằm bên nàng trong căn phòng đầy bóng tối. Đêm lộng lẫy sắc màu tống tiễn giấc mơ sinh bí ẩn chôn nấm mồ cửa tử. Trong giấc mơ chàng đối thoại với cửa sinh he hé thân thể nàng tuyết trinh cỏ lau phơ phất...
06.02.2010
Sau cơn “mưa chữ”
(truyện / tuỳ bút) -
Lê Minh Phong
Sau cơn “Mưa chữ”, tôi nảy ra một ý định. Tôi đã gom đủ một số lượng chữ cái cần thiết. Tôi biết khi xếp theo một trật tự nào đó chúng sẽ bao hàm những ý nghĩa nhất định. Lúc cao hứng tôi nghĩ rằng thậm chí nếu được sắp xếp một cách trật tự chúng sẽ tạo thành một thiên tiểu thuyết hay một thứ gì đó đại loại như vậy. Rồi tôi dán chúng lên mặt mình...
(...)
gây sự 2
(thơ) -
K.H. Bùi
... Có những ngày vác bầu ra đường phải cúi chào kinh dị / ở đâu tòi ra thứ sinh vật quái đản không biết thân cũng không biết phận / không biết phân cũng không biết thận / không biết quê cũng không biết nhục / không biết phục và chỉ biết chê / mà coi kỹ cũng không ghê gì mấy!...
Bản giao hưởng khí đá
(thơ) -
Vương Ngọc Minh
... chơi với chữ/nghĩa/nhà văn/nhà thơ / [dởm/ở ta] / ... riết có ngày mất hết [chì lẫn chài] / còn lại [chỉ] trên răng / dưới dế // nói chung bản chất chó thì hết sức ma mãnh / được gán cho mác trí thức/văn nghệ sĩ / [thời phải điếm đàng] / kiểu - có sao nói vậy người ơi!...
Tập thơ trong hiệu sách cũ
(thơ) -
Chiêu Anh Nguyễn
... cặp mắt trên tầng cao cùng / giãy giụa / xuyên vào tai mớ âm thanh hỗn loạn lên xuống những câu từ bấp bênh // vục mặt vào trí nhớ non nớt / tôi nhìn ra tôi nhẩy chân sáo qua ánh mắt anh / từ trăm năm trước...
Nơi ngày đông gió thổi [4/21]
(thơ) -
Ðinh Thị Như Thuý
... Người đàn bà chăm chú dõi tìm trái đỏ trong cây. Đôi bàn tay mạnh mẽ vặn xoắn theo cành. Trái chín đỏ. Trái chín đỏ. Xoắn vặn dây thừng trong lòng bàn tay xây xát mùa màng. Trái chín đỏ. Trái chín đỏ. Rơi rơi trên tầng tầng lá khô đã bắt đầu giòn vỡ...
05.02.2010
Cái sống hững hờ
(truyện / tuỳ bút) -
Võ Phiến
... Cái chết của chính mình, cái ấy khó nghĩ đến một cách nghiêm chỉnh. Khó lắm. Cứu cánh cuộc đời, ý nghĩa hiện hữu của vũ trụ, của muôn loài, v.v..., về những cái này cứ tha hồ suy tưởng. Nhưng về chỗ sự chết ngỏm của con người (và đặc biệt là của chính mình) thì đố biết. Càng nghĩ càng rối thôi. Ngại rối ren, bèn trốn tránh hết mình. Nhưng trốn mà thoát được à? Vào những lúc bất ngờ nhất, tưởng mình đang an toàn thảnh thơi, có thể ta vừa ngẩng đầu lên bỗng thấy nó chình ình ngay trước mặt. Cực kỳ sỗ sàng...
(...)
Ngày chết tiệt
(thơ) -
Nguyễn Viện
... Thế rồi cây mai nhà tôi chết trước khi mùa xuân đến / Cô gái cũng bỏ tôi đi trước khi tôi phạm tội / Giờ đây tôi như một ngọn lửa không ánh sáng / Tự thiêu hủy mình trong mắt lạnh...
Chuyện cổ tích 2009
(chuyên đề) -
Vương Văn Quang
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Chàng lên làm vua và cưới nàng làm hoàng hậu. Họ sống hạnh phúc đến trọn đời. Còn thần dân thì...
(...)
(...)
Một tưởng tượng về nước
(chuyên đề) -
An Dương
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Đầu tiên, ở tấm biển “nước mui - rửa xe - miễn phí” thường dựng cạnh các cây xăng trên đưòng cao tốc, người ta xoá đi hai chữ “miễn phí”. Tiếp theo, vào những dịp lễ tết hội hè trong năm, người ta chơi xương rồng thay cho lan, hồng, lys, huệ...
(...)
(...)
Giọt nước tràn ly
(nhiếp ảnh) -
Vương Ngọc Minh
Tác phẩm nhiếp ảnh màu...
[xem tiếp]