09.05.2008
Trao đổi với Nguyễn Viện về tiểu thuyết [kỳ V]
(phỏng vấn) -
Tienve.org
/
Nguyễn Viện
... nhìn chung Hội Nhà Văn trở thành một lực cản hơn là sự thúc đẩy cho cái mới xuất hiện. Cho nên không thể chờ đợi gì ở Hội Nhà Văn, bởi vì nó là một tổ chức của Đảng, do Đảng lãnh đạo, nó tuỳ thuộc vào ý muốn của Đảng chứ không phải ý chí của các nhà văn...
(...)
Bốn mẩu minh hoạ về một ý tưởng mới lạ... | Đề tài cho một câu chuyện
(chuyên đề) -
Kharms, Daniil
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... NHÀ VĂN: Tôi là một nhà văn. ĐỘC GIẢ: Tôi nghĩ ông là cứt! NHÀ VĂN đứng sững vài phút, run rẩy trước ý tưởng mới lạ này, rồi ngã xuống chết điếng. Ông được khiêng đi chỗ khác... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn]
(...)
(...)
Thơ cho trí nhớ
(thơ) -
Lê Thị Thấm Vân
[Chùm thơ 7 bài] ... Tôi nhìn thấy tôi đang đi xa, quá xa vào một cái tôi khác. / Cái bóng hình tôi thật hay giả tôi không cần/thể biết. Mái ngói đỏ cũ sì phủ lá sồi trăm năm cong run sợ hãi khi chạm vào thương tích thầm kín qua đường dây trí nhớ...
Thời gian, no bullshit
(thơ) -
Vương Ngọc Minh
ngẫm sao, tôi nhét tất, thơ cũ lẫn mới vô hậu môn [cồm cộm], lên non, bước đâu chừng vài bước [cộm cộm] la lên “không xong... / ... không xong.” / thế rồi, móc, cho vào mồm, vừa dợm bước xuống biển liền ói ra toàn bộ...
Chùm ba
(thơ) -
Lê Ngân Hằng
Mùa đông / Người đàn bà mua hoa hồng về tô điểm cho ngôi nhà / Bên cửa sổ đêm về thẫm tối...
08.05.2008
Trao đổi với Nguyễn Viện về tiểu thuyết [kỳ IV]
(phỏng vấn) -
Nguyễn Viện
/
Tienve.org
... Tôi nghĩ rằng nhiệm vụ thuyết giáo về đạo đức không bao giờ thuộc về nhà văn. Cái mà anh ta cần làm trước hết là nghệ thuật của mình. Trong cái nghệ thuật ấy, người đọc cần nhìn thấy ở anh ta như tâm hồn và lương tri của thời đại mà anh ta đang sống. Bởi thế, nhà văn không thể là kẻ đồng loã với cái đen tối, cái phi nhân tính. Nhà văn phải luôn được coi là tiêu biểu cho sự phản kháng của lương tâm con người trước các thế lực muốn huỷ diệt quyền sống của con người...
(...)
Bốn truyện cực ngắn
(chuyên đề) -
Kharms, Daniil
[TRUYỆN CỰC NGẮN] (Bốn truyện cực ngắn rất đặc dị của một nhà văn Nga kỳ tài nhưng phải chết vì bị bỏ đói trong nhà tù của Stalin.) Có một người đàn ông tóc đỏ không có mắt cũng chẳng có tai. Gã cũng chẳng có sợi tóc nào, vì thế gã được gọi là tóc đỏ, một cách lý thuyết. Gã không thể nói, vì gã không có miệng. Gã cũng chẳng có mũi... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn]
(...)
(...)
Những vòm lá đẫm, những câu thơ buổi sáng
(thơ) -
Nhã Thuyên
... Giấc mơ ấm nóng hơi chàng hút kiệt máu tôi. Bàn tay, nụ cười bay lượn và dương vật hổi hổi tìm cách ép tôi từ phía sau. Hiện diện của chàng chà xát tôi. / Tôi rút mình khỏi giấc mơ và chàng cũng rời xa tôi như giấc mơ nhẹ ấy...
Những tiếng thì thào...
(thơ) -
Nguyễn Thị Thanh Phượng
... Một kiểu đau đớn rất lạ kỳ / Dưới đáy sông dường như / Lá phổi ngập nước và bạn mơ / Một cái chết lặng tờ trong vắt / Không một ai không một tiếng không một sắc màu nào...
07.05.2008
Trao đổi với Nguyễn Viện về tiểu thuyết [kỳ III]
(phỏng vấn) -
Nguyễn Viện
/
Tienve.org
... Tôi cho rằng tất cả những người viết kiểu giễu nhại, bụi đời, bạt mạng, gây hấn... đều là những phản ứng tích cực nhằm tạo nên những tiếng nói độc lập, không chỉ trong lãnh vực văn chương mà còn là một thái độ chính trị, nhằm xác lập một ý thức sáng tạo tự do và một ý thức công dân tự chủ. Thiếu tự do và tự chủ, không thể trở thành nhà văn...
(...)
Biên độ thời gian
(thơ) -
Trần Hồ Thuý Hằng
Nhập lệnh / từng con chữ xếp chập chờn / dãy số màu lửa ẩn mặt sau phiên chợ / lệnh gối đầu / rờn rợn nhát dao thời giá / cắt vụn thời gian đỏ / mảnh chính sách và tròng mắt...
Bài thơ viết trên sông Mékong
(thơ) -
Nguyễn Ðức Nhân
Em gái Laos ơi ! / Em đừng trở mình / Hoàng hôn trên non cao ngực em sẽ nghiêng rót vào dòng Mékong / Chảy xuống cánh đồng tình yêu của anh...
Khi bầy cá bị một ông cảnh sát chặn lại
(truyện / tuỳ bút) -
Eggers, Dave
Chuyện này đã xảy ra trong ngày thứ tư của cuộc sáng thế. Một bầy cá, cả thảy là 1200 con, đang lũ lượt theo nhau lên cạn trong cuộc du hành nổi tiếng mà bạn đã biết qua sách vở, thì bị chặn lại bởi một ông cảnh sát lái xe mô-tô... [Bản dịch của Lê Liễu Chi]
(...)
06.05.2008
Trao đổi với Nguyễn Viện về tiểu thuyết [kỳ II]
(phỏng vấn) -
Tienve.org
/
Nguyễn Viện
... Đó là cách diễn đạt tốt nhất để mô tả một trạng huống, một tâm thái, một tâm thức, một bối cảnh xã hội và con người đương đại. Đó là sự đứt khúc văn hoá, sự hỗn độn trong đời sống, sự đứt mạch hệ thống tư tưởng nền tảng, sự mất định hướng trong điều hành của cơ chế chính trị, sự thay đổi các giá trị... Và sự chối bỏ của chính tôi với hệ thống, các định vị và định chế xã hội...
(...)
Những kết thúc có hậu
(truyện / tuỳ bút) -
Atwood, Margaret
John và Mary gặp nhau. Điều gì xảy ra sau đó? Nếu bạn muốn một kết thúc có hậu, hãy đọc thử đoạn A... [Bản dịch của Hoàng Ngoc-Tuấn]
(...)
ta chỉ biết có ngày hôm nay
(thơ) -
Khaly Chàm
... mọi giá trị... đều phải biến mất đi theo kì gian nhất định / khi ta mở mắt nhìn thấy mặt trời, cũng chính là lúc ta đã chết ! / nhưng không thể nào hiểu được tại sao lũ quỷ dữ đang tồn tại...
Tuổi nào bẻ gãy sừng trâu?
(thơ) -
Lê Văn Tài
Một bài thơ cụ thể...
05.05.2008
Trao đổi với Nguyễn Viện về tiểu thuyết [kỳ I]
(phỏng vấn) -
Tienve.org
/
Nguyễn Viện
... Tại sao lại phải sợ? Đó chính là bi kịch của chúng ta, những người dân sống trong một chế độ toàn trị. Đây cũng là nguồn cảm hứng lớn lao nhất của tôi. Đối diện với cái sợ. Ai làm cho mình sợ? Sợ cái gì? Làm cho người khác sợ, có phải là tội ác? Làm thế nào vượt qua được nỗi sợ? ...
(...)
Tiến trình sáng tạo
(nhận định mỹ thuật) -
Duchamp, Marcel
... trong chuỗi những phản ứng đi theo tiến trình sáng tạo, có một khâu bị thiếu mất. Cái kẽ hở ấy cho thấy người hoạ sĩ không có khả năng diễn tả đầy đủ ý định của mình; sự khác biệt giữa cái anh ta dự kiến thực hiện và cái anh thực hiện được, ấy chính là “hệ số nghệ thuật” cá nhân chứa đựng trong tác phẩm... [Bản dịch Hoàng Ngọc Biên]
(...)
Ngày Sanh Của Rắn
(thơ) -
Phạm Công Thiện
“... Trong 22 năm trời (với mấy trăm ngàn triệu người đã chết im lặng trên mặt đất) mà chỉ cho xuất hiện có một tập thơ mong manh với 12 bài thơ thực ngắn, như thế thì cũng đã nói quá nhiều đối với một người đang còn sống sót trong đôi phút phù du nữa và đang học hoài học mãi sự im lặng nào đó trên cao?” ...
[xem tiếp]