Hoàng Ngọc-Tuấn
tiểu sử &  tác phẩm 

Nguyên chủ bút tạp chí Tập Họp (1987-1989). Nguyên phụ tá chủ bút tạp chí Việt (1998-2001); đồng chủ bút trang Tiền Vệ (2002~). Nhà nghiên cứu, lý luận, phê bình và sáng tác trong lĩnh vực âm nhạc và văn chương; đồng thời là nghệ sĩ trình tấu guitar, diễn viên sân khấu, và kịch tác gia. Hiện sống tại Úc. Từ năm 2004 cho đến nay, là thành viên của Uỷ Ban Văn Chương và Lịch Sử, thuộc Hội Đồng Cố Vấn Nghệ Thuật, Bộ Nghệ Thuật New South Wales. Từ năm 2005, kiêm nhiệm trách vụ thành viên của Uỷ Ban Sách Lược Phát Triển Nghệ Thuật Miền Tây Sydney, cũng thuộc Hội Đồng Cố Vấn Nghệ Thuật, Bộ Nghệ Thuật New South Wales.

Đã xuất bản: Văn Học Hiện Đại và Hậu Hiện Đại qua Thực Tiễn Sáng Tác và Góc Nhìn Lý Thuyết (California: Văn Nghệ, 2001); Time & Destiny [phê bình mỹ thuật] (Sydney: The University of Sydney, 2002); In-Between 1.5 Generation [dịch và biên tập cùng với Carmel Killin and Dunja Katalinic] (Sydney: Casula Powerhouse Arts Centre, 2000); The Bridge: Anthology of Vietnamese Australian Writing [biên tập và giới thiệu] (Sydney: Casula Powerhouse Arts Centre, 2004); From the Editors: Migrant Communities and Emerging Australian Literature [tiểu luận in chung với Jose Wendell P. Capili, Sumana Viravong, và Noonee Doronila; do Jose Wendell P. Capili biên tập] (Sydney: Casula Powerhouse Arts Centre, 2007).

Ðã sử dụng một số bút hiệu khác: (cho truyện ngắn) Trần Nhật Thổ, Hoàng Từ Dương, Hoàng Nha Trang; (cho thơ tình) Bỉ Ngạn; (cho tiểu luận và dịch thuật) Văn Phục, Hoặc Ngữ, và Trần Tuệ Minh.

tác phẩm

CHÂN PHƯƠNG - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Tự sự của lồng chim” và “thực tế của xà lim”  (phỏng vấn) 
.. Tổ chức Đại hội Nhà văn Việt Nam sẽ cho họ cơ hội đánh bóng lại cái chuồng trại văn hoá của chế độ toàn trị made in Viet Nam! Và một lần nữa trang trí hoa lá cho “tự sự của lồng chim” để tiếp tục che đậy “thực tế của xà lim”!... (...)

NGUYỄN QUỐC CHÁNH - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Độc Hội hoành tráng”  (phỏng vấn) 
... Theo tôi hiện nay Đảng không những không coi trọng thị trường, mà còn coi thường cái Chủ Nghĩa Xã Hội. Cái mà Đảng coi trọng và quan tâm nhất là sự sống còn của Đảng. Định hướng XHCN và thị trường là những phương tiện để những phe phái trong Đảng thoả hiệp và tranh giành quyền lợi... (...)

HOÀNG NGỌC BIÊN - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Văn học dân tộc” – một thứ dây xích leng keng lịch sử...  (phỏng vấn) 
... Tôi không tin có tiên, lại càng không tin có một vị tiên nào làm một việc “bất nhân” là ban cho ta một ân huệ để cầu ước cho hội ấy “sửa sai”. Bởi lẽ đó, nếu như bị ép quá, mà có một vị tiên được “bố trí” làm việc này, thì tôi chỉ xin một điều duy nhất: nếu hội ấy không được tái “cơ cấu” để biến mất, thì cho tôi không được nghe nói về nó nữa... (...)

THẬN NHIÊN - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Ăn bám, mua vui bằng tiền của nhân dân”  (phỏng vấn) 
... Hôm nay tác động của văn chương lên thực trạng xã hội là nhẹ hều, đúng hơn, chẳng là cái cóc khô gì cả. Nhưng văn chương vẫn nhận được một sự quan tâm quá mức cần thiết! Điều này có khi làm các nhà văn ngộ nhận rằng mình còn ngon, còn trọng lượng đáng kể, hay còn là tác nhân quan trọng có thể làm thay đổi xã hội! Bé cái nhầm, cả phía quan tâm và phía được quan tâm!... (...)

NGUYỄN QUỲNH - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Giải tán Hội Nhà văn Việt Nam”  (phỏng vấn) 
... Tôi có 3 mong-ước: a) Toàn zân tẩy chay Hội Nhà-văn Việtnam. b) Jải-tán Hội Nhà-văn Việtnam. c) Mỗi hội-viên của Hội Nhà-văn Việtnam fải đọc và học cuốn Văn-chương là jì? của J.-P. Sartre để hiểu sứ-mệnh và trách-nhiệm của nhà-văn trong jai-đoạn tối-tăm ở Việtnam hiện-tại... (...)

HOÀNG XUÂN SƠN - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Không có ‘đảng’, đố mầy làm văn!”  (phỏng vấn) 
... Chỉ cần một điều: Cóc cần chơi với “đảng” nữa, e khá hơn chăng? Nếu không thì nên “phẹc mê bu tích”!... (...)

ĐỖ TRUNG QUÂN - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Lấp đi cái ao làng”  (phỏng vấn) 
... Hội Nhà văn Việt Nam và báo Văn Nghệ đã thành cái ao làng lâu rồi. Tôi ước: Lấp đi cái ao làng. Cái ao làng phải thật sự bị lấp để thách thức chính những kẻ quen sống trong ao... (...)

NGUYỄN ĐĂNG THƯỜNG - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Sự đoàn kết bắt buộc của chuồng cừu”  (phỏng vấn) 
... Văn học là Đảng, Đảng là văn học. Đảng nói dân cầm bút nghe. Dân cầm bút nghe Đảng nói. Bô bô cái lỗ miệng “xây dựng/xây đắp” thì dễ ợt ai mà chẳng làm được. Nhưng “dựng đắp” thì phải có công cụ (tài năng) và vật liệu (tác phẩm) và thời gian nữa chứ... (...)

NGUYỄN VIỆN - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Văn nghệ “báo hiếu”  (phỏng vấn) 
... Sự quan tâm của Đảng dành cho văn chương chính là vì chưa bao giờ như hôm nay Đảng mất quyền kiểm soát đối với văn chương, đặc biệt là văn chương ngoài luồng và những thứ chữ nghĩa trên internet... (...)

LIÊU THÁI - Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: “Phân loại rác trong một hố rác”  (phỏng vấn) 
... Lẽ ra phải nói là: Tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là tạo ra một cái nền gọi là văn học “dân tộc” dưới ánh sáng Mác–Lê, “tư tưởng” Hồ Chí Minh và Mao, một nền văn học tuyên truyền cự phách và một công cụ tuyên truyền toàn trị ưu việt. Nói như vậy nghe có vẻ thật thà đôi chút... (...)

Đính chính của báo Tiền Phong về một bài viết năm 2005 của Ngô Tự Lập  (đối thoại) 
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Hôm nay (28/07/2010), anh Ngô Tự Lập vừa gửi email cho tôi, cho biết rằng báo Tiền Phong vừa đăng mẩu “Đính chính” về đoạn phi lộ của bài “Nguyễn Ái Quốc và văn học Pháp ngữ“ (14/05/2005) của Ngô Tự Lập...

Trao đổi giữa Alain Guillemin, Ngô Tự Lập, và tôi  (đối thoại) 
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Anh Ngô Tự Lập vừa chuyển lại cho tôi một email của Alain Guillemin gửi cho Ngô Tự Lập (26/07/2010) cùng một email của Ngô Tự Lập gửi cho tôi và chuyển đến Alain Guillemin (27/07/2010). Ngay sau đó, tôi đã viết một email gửi chung cho Ngô Tự Lập và Alain Guillemin (27/07/2010). Nguyên văn của ba bức email ấy như sau...

Ở ngay tại thiên đường, mà sao lại thiếu ăn đến thế!  (đối thoại) 
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... “HÔM NAY -> NGÀY MAI -> SAU NGÀY MAI”. Các sinh viên tại Instituto Superior de Arte (Học viện Cao đẳng Mỹ thuật) ở thủ đô Habana, Cuba, đã vẽ và trưng bày tấm bảng này trong một cuộc xuống đường đòi cải thiện thức ăn. Ở ngay tại thiên đường, mà sao lại thiếu ăn đến thế! Chắc là vì mải lo canh giữ hoà bình cho thế giới?...

Cuộc khởi nghĩa của bloggers ở Cuba  (đối thoại) 
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... Họ đoàn kết và tin tưởng nhau, vai kề vai cho một cuộc đấu tranh chung. Tôi tin tưởng rằng Voces Cubanas sẽ thật sự trở thành một sức mạnh phản kháng của đám đông, một cuộc khởi nghĩa của những bloggers yêu tự do ở Cuba. Đến chừng nào thì các bloggers phản kháng của Việt Nam mới có thể đoàn kết và tin tưởng nhau đủ để thực hiện một trạm internet chung như thế?...

Trò lưu manh nhưng ngu xuẩn của bọn hacker  (đối thoại) 
[TIN TẶC & CHÍNH TRỊ] ... Mấy hôm nay tin tức trên internet xôn xao về vụ “Hacker đưa thông tin cá nhân sai lạc về thành viên X-Café”. Tôi vẫn thường xuyên đọc X-Café, nhưng tôi không có liên quan gì đến hoạt động của trang web ấy. Tuy nhiên, những thông tin sai lạc ra về các thành viên X-Café lại có nhiều điều bịa đặt liên quan đến cá nhân tôi...

Cú chụp mũ quá tệ mà lại thành ra quá ngoạn mục!  (đối thoại) 
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Hôm nay (22.2.2010) trên trang Tin Văn của Nguyễn Quốc Trụ có một cú chụp mũ quá tệ, nhưng nhờ cái dốt của kẻ chụp mũ nên cú chụp mũ thành ra quá ngoạn mục!...

Đón Tết Việt Nam, thắp nến cho Tây Tạng  (truyện / tuỳ bút) 
... Đêm nay, đêm Mồng Một Tết, tôi đã thắp nến trên những thành cửa sổ của nhà tôi. Ánh sáng lung linh từ những ngọn bạch lạp toả ra khu vườn, xuyên qua màn mưa lấp lánh. Tôi đứng ngắm ánh nến rất lâu, tưởng tượng đến những ngọn núi tuyết ở Tây Tạng, và tôi hình dung những giọt máu đỏ thắm rơi lên tuyết trắng. Tôi thầm đọc “Om mani padme hum... Om mani padme hum... Om mani padme hum...” và tôi thấy nước mắt tôi ứa ra, nhưng trong lòng tôi có một niềm hy vọng... (...)

Ngô Hương Giang, hành động đạo văn & những phản ứng kỳ lạ  (đối thoại) 
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn’ của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010 là một trong một loạt những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang, kẻ đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc. Đầu đuôi câu chuyện như sau...

Quan điểm của tôi về việc xuất bản tác phẩm  (tiểu luận / nhận định) 
... Liệu tôi có nên hy sinh một điều như thế để cho cuốn sách của tôi được xuất bản ở Việt Nam hay bất kỳ nơi nào khác trên thế giới? Không đời nào. Vì hy sinh điều ấy thì, trước hết, tác phẩm ấy không còn là chính nó và, trầm trọng hơn nữa, tôi cảm thấy hy sinh điều ấy là hy sinh chính cái phẩm cách của tôi như một người cầm bút với quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt. Đúng ra, tôi nghĩ rằng quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt còn quan trọng hơn cả cái chức nghiệp của một người cầm bút. Đó là những quyền căn bản của mọi con người trên mặt đất. Ngày nào tôi đánh mất quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt thì ngày đó tôi không thể sống đúng nghĩa như một con người... (...)

Mưa chữ  (truyện / tuỳ bút) 
... Và chữ I đang đứng đó, thẳng tắp, đỏ ửng, giữa hai chân tôi. Tôi chợt hiểu trọn vẹn ý nghĩa của trò chơi này. Tôi vừa cảm thấy lo sợ, muốn vùng vẫy để thoát ra, nhưng lại vừa cảm thấy háo hức vì biết giây phút sung sướng nhất của một nhà văn sắp xảy đến cho tôi... (...)

Herta Müller: nhà văn của ý thức chính trị phản kháng  (đối thoại) 
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Dưới một chế độ độc tài phi nhân, một nhà văn thực sự có ý thức chính trị phản kháng không thể “ngứa cổ hát chơi.” Nếu có ngứa, thì có lẽ chỉ... ngứa gan. Và khi ngứa gan, thì người ta không còn “hát chơi” nữa. Người ta chỉ muốn đập cho cái chế độ ấy nát ra và sụp đổ...

“Das Schwäbische Bad” thực sự mang ý nghĩa chính trị  (đối thoại) 
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Văn chương thì quả là “đa nghĩa”, nhưng trong truyện ngắn “Das Schwäbische Bad” thì ý nghĩa “chính trị” là điều không thể chối cãi. Ý nghĩa đó chính là cái thông điệp của truyện. Vì thế, điều này đã khiến Công An Mật của Romania phải “lưu tâm”!...

Văn chương và Hoà bình: Từ lưu vong đến khát vọng  (phỏng vấn) 
[NOBEL VĂN CHƯƠNG & NOBEL HOÀ BÌNH 2009] Bay Vút — tạp chí Việt ngữ liên mạng của Radio Australia, trực thuộc Australian Broadcasting Corporation (ABC) — phỏng vấn Hoàng Ngọc-Tuấn... “Một người là nhà văn, một người là nhà lãnh đạo chính trị, nhưng cả hai đều vươn lên từ bóng tối — một người từ bóng tối của sự kỳ thị chủng tộc, một người từ bóng tối của chế độ độc tài phi nhân tính. Họ cùng vươn lên từ bóng tối, nên họ cùng khát khao ánh sáng. Tôi tin rằng họ khao khát ánh sáng không chỉ cho riêng họ mà cho cả chúng ta...” (...)

Dựng tường và đốt sách  (tiểu luận / nhận định) 
... Xưa nay, tất cả các chế độ độc tài đều chủ trương dựng tường và đốt sách; nhưng tường và sách là hai thứ rất lạ lùng. Tường thì vô cùng kiên cố, nhưng rốt cuộc mọi bức tường đều phải sụp đổ. Sách thì vô cùng mong manh, dễ cháy, nhưng nó có sức sống vô hạn: giấy và mực in có thể tan trong ngọn lửa, nhưng những ý tưởng làm sinh ra chữ trong sách thì mãi mãi được tái sinh và bất khả huỷ diệt. Thậm chí bất cần đến giấy mực, sách vẫn không ngừng nẩy mầm và đơm hoa kết trái trong tim óc của con người... (...)

Một kiểu kết thúc khác  (truyện / tuỳ bút) 
Chàng đã biết trước kết thúc của câu chuyện... Nàng ra đi. Đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng nàng ra đi như thế nào (nghĩa là cái kết thúc ấy sẽ diễn ra theo kiểu nào) thì chàng cần phải tưởng tượng. Và, suốt mấy tuần qua, chàng đã tưởng tượng ra những kiểu như sau... (...)

Nguyễn Viện: cười và đái lên những bảng chỉ đường  (tiểu luận / nhận định) 
[Chuyên đề NGUYỄN VIỆN] ... Trong khối chất liệu chân thực để viết lại những trang lịch sử chân thực sẽ có vô số những mẩu chuyện như thế. Trong vô số những mẩu chuyện đó sẽ có những mẩu chuyện của Nguyễn Viện, những mẩu chuyện mà hôm nay ông đang vừa cười khanh khách, vừa đứng đái lên những bảng chỉ đường, và huyên thuyên kể. Ông kể chuyện bằng ngôn ngữ của cá nhân ông; thứ ngôn ngữ của một người cởi trần truồng bước đi trên mặt đất; thứ ngôn ngữ bất chấp những giới hạn giả tạo của những nguyên tắc đạo đức giả tạo của một cơ chế văn hoá giả tạo; thứ ngôn ngữ vượt qua những bảng chỉ đường ý thức hệ; thứ ngôn ngữ của một con người tự xác lập cho chính mình một sự tự do ngay trong lòng của chốn mê cung không lối thoát... (...)

Hãy đốt tôi đi!  (tiểu luận / nhận định) 
... Nói một cách cụ thể, những nhà văn ở ngoài “chính thống” phải kêu lên: “Hãy đốt sách chúng tôi! Vì chúng tôi không bao giờ thoả hiệp với quý vị!” Trong khi đó, những nhà văn đang ở trong “chính thống” phải kêu lên: “Đừng đốt sách của họ! Vì họ là một phương diện không thể thiếu của nền văn chương Việt Nam!” ... (...)

Ngày đại lễ của đất nước  (đối thoại) 
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Italo Calvino có viết một truyện ngắn rất lạ lùng, nhưng hết sức thâm thuý. Truyện có nhan đề “La decapitazione dei capi” (Chặt đầu các đầu lĩnh). Trong đó, ông kể chuyện về một quốc gia dân chủ tuyệt đối. Quốc gia ấy không có loại lãnh đạo vĩ cuồng tham quyền cố vị, vì hiến pháp quy định rằng khi mỗi nhiệm kỳ chấm dứt, thì toàn thể thành viên trong nội các của chính phủ phải bước lên máy chém. Và sau khi chặt đầu họ xong, nhân dân sẽ chào đón một chính phủ hoàn toàn mới. Ngày lễ chặt đầu các đầu lĩnh là ngày đại lễ của đất nước!...

TIỀN VỆ và tự do tư tưởng & diễn tả cho nghệ thuật Việt Nam đương đại  (tiểu luận / nhận định) 
... Với tham vọng duy trì sự tồn tại của nó một cách trường cửu, chế độ độc tài không chỉ muốn xoá bỏ mọi ý nghĩ phản kháng đương thời, mà, quan trọng hơn, nó còn muốn làm tác giả độc quyền của lịch sử. Đối với nó, lịch sử phải là một văn bản vĩnh cửu xác định rằng nó là chế độ tuyệt hảo nhất, và những gì nó đã làm, đang làm và sẽ làm là những gì đúng đắn nhất, tốt đẹp nhất. Với những tham vọng đó, nó ra sức xoá sạch mọi chất liệu có thể được dùng để viết bất cứ một lịch sử nào khác. Đó là lý do tại sao các chính phủ độc tài không chỉ kiểm duyệt những tin tức truyền thông hàng ngày, mà họ còn nỗ lực kiểm duyệt, sửa đổi hoặc huỷ diệt cả những văn bản hư cấu và những tác phẩm nghệ thuật, những thứ có khả năng tồn tại dài lâu hơn mọi chế độ chính trị... (...)

TIEN VE and Freedom of Thought & Expression for Contemporary Vietnamese Arts  (tiểu luận / nhận định) 
... With ambitions to maintain their existence permanently, tyrannical regimes not only want to remove all contemporary thoughts of resistance, but, more importantly, they also want themselves to be the exclusive author of history. For them, history is an eternal text confirming that their regime is the most excellent one, and that what they have done, are doing and will do is the rightest and the most beautiful thing. With such ambitions, they make all efforts to eliminate all the materials that may be used to write any alternative history. That is why tyrannical governments do not only censor daily news in the media, but they also attempt to censor, modify or destroy even fictional texts and artistic works, things that can last longer than any political regime... (...)

Trả lời phỏng vấn của báo Việt Luận về cuộc biểu tình chống Casula Powerhouse Arts Centre  (đối thoại) 
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Trong tương lai, nếu Casula Powerhouse tổ chức những cuộc triển lãm liên quan đến chiến tranh Việt Nam, tôi đề nghị người Việt chúng ta ở Úc hãy tích cực tham gia vào phần nội dung, bằng tác phẩm và bằng diễn văn. Đó là một cách phát biểu văn minh và hiệu quả nhất trong môi trường nghệ thuật của một đất nước dân chủ. Phần tôi, tôi sẽ tiếp tục sử dụng khả năng và sự hiểu biết của tôi, để nói lên tiếng nói của một người Việt tỵ nạn, chống độc tài, yêu tự do, yêu công bình và tôn trọng sự thật...

Chắp tay sen và Nụ cười của Phật: tác phẩm điêu khắc của Lê Thừa Tiến  (nhận định mỹ thuật) 
... Toàn bộ khung cảnh phòng triển lãm là một không gian cho sự trầm tưởng. Khi vừa bước vào phòng triển lãm, khán giả như từ một đời sống xã hội huyên náo bước vào một khu vườn tĩnh tịch của tâm linh. Mọi cuộc đối thoại đều tự nhiên dừng lại. Mỗi bước chân đều tự nhiên trở nên chậm rãi và cẩn trọng. Tuy nhiên, bầu không khí ở đây không nặng tính tôn giáo, mà đầy tính nghệ thuật — một nghệ thuật hướng về tâm linh và sự cứu độ... (...)

Một quái trạng văn hoá  (tiểu luận / nhận định) 
... Cái quái trạng này đã diễn ra và lặp đi lặp lại trong suốt nhiều năm qua ở Việt Nam. Nếu không có cách nào thay đổi, thì cho dù các học giả nghiêm túc có nỗ lực truyền bá kiến thức đúng đắn đến cách mấy cũng thành vô ích, vì tất cả những nỗ lực của họ sẽ bị bóp méo, phá hoại không ngừng bởi những kẻ háo danh, tự mãn và vô trách nhiệm... (...)

Lạc thú ẩm thực  (truyện / tuỳ bút) 
... Hâm cháo vịt và xôi gà cho nóng. Dọn ra bàn theo đúng cách thức đã chỉ dẫn ở phần I và II. Để nâng cao khẩu vị, cần phải có nhiều bia hoặc rượu. Có thể mở nhạc để làm tăng thêm không khí nhộn nhịp. Rót bia hoặc rượu vào ly. Chúc mừng nhau. Uống cạn ly. Rồi bắt đầu ăn... (...)

Tác giả và nhân vật  (truyện / tuỳ bút) 
Viết truyện qua nhãn quan đàn ông, tôi cảm thấy càng ngày càng chán. Nhiều lần tôi đã muốn thử viết truyện qua nhãn quan đàn bà. Thế rồi, một hôm, tôi thật sự bắt tay vào việc... (...)

Nước và hơi thở  (truyện / tuỳ bút) 
Nước. Nước mắt. Nước miếng. Tinh dịch. Nước ối. Lòng trắng trứng. Giếng. Ao. Hồ. Suối. Sông. Biển. Sương. Mưa... Hơi thở. Không khí. Dưỡng khí. Khí quyển. Gió. Bão. Lốc. Tiếng thở. Tiếng khóc. Tiếng hát. Ống sáo. Ống tiêu. Phong cầm. Khẩu cầm. Ống thổi lửa... (...)

Di chúc  (truyện / tuỳ bút) 
Nhà đại trí thức lão thành nổi tiếng bậc nhất của đất nước vừa tạ thế. Báo chí rầm rộ đưa tin trên trang nhất. Các cơ quan văn hoá và phi văn hoá đua nhau đăng lời phân ưu, gửi vòng hoa phúng điếu. Nhà Nước long trọng đứng ra tổ chức tang lễ. Các nhân vật quan chức chen chúc đến thắp hương, đọc và nghe các diễn văn, rồi đi theo linh cữu để tiễn nhà đại trí thức lão thành đến nơi an nghỉ cuối cùng. Thế nhưng, ít ai biết, trước khi nhắm mắt... (...)

TÔI THÍCH MỸ VÀ MỸ THÍCH TÔI của Joseph Beuys [một ví dụ về mỹ thuật trình diễn]  (nhận định mỹ thuật) 
... Joseph Beuys đã giải thích rằng tác phẩm này diễn tả tiến trình hoà giải giữa sức mạnh của phương Tây (mà đại diện cụ thể ở đây là nước Mỹ) và ý chí sinh tồn của những nạn nhân của nó (mà đại diện cụ thể ở đây là thổ dân da đỏ ở Mỹ, và con sói coyote được xem như một biểu tượng)... (...)

Những trang văn của Lữ  (tiểu luận / nhận định) 
... Những trang văn ấy rất hiếm hoi. Chúng không phải là những dòng chữ minh hoạ cho những chủ thuyết về niềm hy vọng và cực lạc. Chúng không phải là những lời thuyết giảng về cách sống tích cực và hướng thượng. Chúng không phải là những châm ngôn đầy phấn khởi về cuộc sống. Chúng không phải là những từ ngữ đẹp đẽ có tác dụng mang đến cho ta cảm giác sung sướng, thư giãn. Chúng không phải là những bức tranh thêu bằng chất liệu từ ảo tưởng... (...)

Bài thơ  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi dứt khoát đứng dậy, lấy chiếc áo khoác và chùm chìa khoá, quyết định đi ra ngoài để ăn tối và uống vài ly rượu. Thế nhưng, ngay khi tôi vừa mở cánh cửa lớn để bước ra, thì một tứ thơ nhanh nhẹn lách vào nhà... (...)

Một câu chuyện rất đơn giản và vài biến điệu  (truyện / tuỳ bút) 
Một thanh niên bước ra khỏi quán café. Anh có một mái tóc rối và mặc một chiếc áo khoác, nút cài lộn hàng. Anh đi bộ chầm chậm đến một góc đường, dừng lại vài giây đồng hồ, rồi rẽ sang con đường bên phải, bước nhanh thoăn thoắt... (...)

Ghen  (truyện / tuỳ bút) 
Nàng yêu chàng, và chàng yêu nàng, và họ đã trải qua những ngày tháng đầy hạnh phúc. Thậm chí có những lúc họ nghĩ chẳng có mấy ai may mắn như họ. Thế nhưng, bầu không khí ngọt ngào của họ bắt đầu nhuốm vị chua chát, kể từ một hôm... (...)

Hai khúc bi ca và lời đồng vọng  (thơ) 
Hôm qua ôi không những ngày trước nữa / những năm tháng xưa những mùa huỷ tích / trở về cấu tôi trở về xé tôi // đau ngực hàng móng sắc ...

Tác phẩm văn học lớn thì phải đơn giản? — Về việc thẩm định giá trị một tác phẩm nghệ thuật  (thảo luận) 
[THẢO LUẬN - THÁNG 8/2007] ... Khi một tác phẩm được gọi là vĩ đại nhất trong lịch sử, nó hẳn là một tác phẩm nổi tiếng nhất và đồng thời thể hiện một kỳ công to tát nhất so với những tác phẩm nổi tiếng khác. Nhưng một tác phẩm được gọi là vĩ đại nhất cũng chỉ có thể hay nhất hay mới lạ nhất trong một thời đại nào đó, xét trên những tiêu chuẩn thẩm mỹ nhất định nào đó, chứ nó không thể hay nhất và mới nhất mãi mãi và trên mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ được... (...)

Voices of the upstream swimmers  (nhận định mỹ thuật) 
... The very first interesting aspect of this exhibition is the meeting of the two artists. A Vietnamese woman living in exile in Australia, and a Vietnamese man living in exile in his own country... (...)

Tiếng nói của những người bơi ngược dòng  (nhận định mỹ thuật) 
... Chúng ta thường nghe nói rằng những nghệ sĩ hành động như những người trí thức là những kẻ bơi ngược dòng. Chọn tiếng nói của thiểu số chính là hành động bơi ngược dòng. Để làm điều này, Mỹ Lệ Thi và Nguyễn Thái Tuấn chẳng phải chỉ thấy, nghe và diễn tả tiếng nói của thiểu số, mà họ phải thực sự sống với thiểu số mà họ chọn... (...)

MY LONG JOURNEY WITH NEW AND EMERGING VIETNAMESE-AUSTRALIAN WRITERS  (tiểu luận / nhận định) 
... More than two decades have passed since the time when literary activities of the Vietnamese-Australian community seemed almost non-existent. It has been a long and challenging journey. But it is a wonderful journey, indeed. Today, looking back, I feel enraptured with the momentum it has achieved, and I strongly believe this journey still promises many more beautiful landscapes... (...)

Cuộc trở về của dòng văn học Nga lưu vong — Một hình ảnh lạc quan cho chúng ta  (tiểu luận / nhận định) 
... Những tác phẩm VĂN CHƯƠNG NGHỆ THUẬT ĐÍCH THỰC CỦA NHỮNG CON NGƯỜI TỰ DO SÁNG TẠO, một khi đã ra đời, tự nó sẽ tiếp tục sống và nó sẽ đi vào lịch sử văn học. Chỉ những tác phẩm vô giá trị, những tác phẩm phục vụ như công cụ nhất thời cho một chế độ chính trị, sẽ bị đào thải. Chúng ta hãy an tâm. Không một sức mạnh chính trị nào, không bằng khen nào, không một chiến dịch tuyên dương to tát nào có thể giúp cho những tác phẩm vô giá trị ấy được trường tồn như những đại biểu của một nền văn học "chính thống". Vì, khi chính cái chế độ đẻ ra chúng đã đi vào sọt rác, thì, tất nhiên, chúng cũng đi thẳng vào sọt rác... (...)

Kurt Vonnegut — vài kỷ niệm  (sổ tay) 
[TƯỞNG NIỆM KURT VONNEGUT (11.11.1922-11.4-2007)] ... Thích chí quá, tôi mua ngay cuốn sách. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi tôi thấy một nhà văn vẽ hình lỗ đít ngay trong "Lời Nói Đầu" của cuốn tiểu thuyết! Cái hình này khiến tôi nhớ đến những "tiểu thuyết gia" với bộ mặt lầm lì, trầm trọng mà từ thuở còn bé tôi vẫn thỉnh thoảng nhìn thấy ở Việt Nam... (...)

Thái độ hậu hiện đại trong thơ Bùi Giáng  (sổ tay) 
... Nhà thơ diễn tả cảm xúc của mình bằng thứ ngôn ngữ như đùa giỡn: vừa chân thành bày tỏ tình cảm của mình, lại vừa như muốn châm biếm chính cái sự bày tỏ ấy... (...)

Tashi Deleg! Lời chúc tụng đầu năm  (truyện / tuỳ bút) 
... Các bạn phải học lại một lần nữa / Để biết mỉm cười trong ánh bình minh... Tại sao không? Tôi tự nhủ. Một năm cũ đã qua. Một năm mới lại đến. Chúng ta hãy cùng nâng ly và mỉm cười. Với nhau. Dưới ánh mặt trời... (...)

Bài thơ "Cho một ngày mai" — một kỷ niệm với Diễm Châu  (ký sự / tường thuật) 
[TƯỞNG NIỆM DIỄM CHÂU (1937-2006)] Ngày 2 tháng 2 năm 2004 là ngày đầu tiên Diễm Châu (1937-2006) đến với Tiền Vệ. Ngày hôm đó, anh gửi cho tôi bản dịch bài thơ "Cho một ngày mai" của Hans Andreus (1926-1977)... (...)

Diễm Châu: ánh sao trên chiếc cầu biên giới  (tiểu luận / nhận định) 
[TƯỞNG NIỆM DIỄM CHÂU (1937-2006)] ... Ông làm việc như một con ong vô địch ở sức chuyển tải và tầm bay xa. Bao nhiêu mật hoa từ châu Á rồi châu Phi, từ châu Âu rồi châu Mỹ, đến tận châu Đại dương, ông đã mang về qua chiếc cầu biên giới... Đêm nay, nghĩ về ông, tôi thấy trên chiếc cầu biên giới ấy, một ánh sao... (...)

Corcovado  (nhạc độc tấu) 
Hoàng Ngọc-Tuấn chuyển soạn và trình bày nhạc phẩm này trên đàn guitar trong chương trình âm nhạc tưởng niệm Antonio Carlos Jobim tại đài phát thanh 2MBS-FM, Sydney...

Vài ý nghĩ về văn học Việt Nam hôm nay  (phỏng vấn) 
Lê Đình Nhất-Lang phỏng vấn Hoàng Ngọc-Tuấn về một số vấn đề liên quan đến sinh hoạt văn học Việt Nam hôm nay... (...)

Đố ai vẽ được? Đố ai xoá được?  (ca khúc) 
... Và có một lần, sau khi tôi hát cho Lê Thành Nhơn nghe "Đố ai vẽ được, đố ai xoá được?", anh nói: "Bồ biết không, một ngày nào đó, nếu tôi vất được cái cọ, tôi sẽ vẽ được đường bay của chim..."

"Trống cơm": trình tấu và tâm sự  (nhạc độc tấu) 
Đoạn phim dài 4 phút 30 giây, trích từ chương trình âm nhạc MASTERPIECE, do đài truyền hình quốc gia SBS của Australia phát vào lúc 3 giờ 30, chiều thứ Bảy, 5 tháng 8, 2006. Đoạn phim này thu cảnh Hoàng Ngọc-Tuấn trình tấu bài "Rice Drum" (Trống cơm) trước khán giả tại The Seymour Centre, Sydney. Xen lẫn vào cảnh trình tấu là những đoạn phỏng vấn do Carmel Schenke thực hiện...

Exilic Soundscape (Âm quyển lưu vong)  (nhạc hòa tấu) 
Viết vào năm 1996 cho một nhóm nhạc khí Đông-Tây tổng hợp, giọng hát và dụng cụ âm thanh điện tử, "Exilic Soundscape" là một chương trong phần âm nhạc của vở kịch hình thể Conversations with Charlie...

Bài thơ "Đen" của Thanh Tâm Tuyền: bài thơ jazz đầu tiên (và có thể duy nhất) của Việt Nam  (tiểu luận / nhận định) 
... Bài thơ của Thanh Tâm Tuyền đã nắm bắt được nhiều phẩm tính nòng cốt của thơ jazz: đậm đặc phong khí da đen; gây nhiều ấn tượng mạnh và rõ về nhạc jazz; thể hiện sự tự do về tiết tấu của nhạc jazz; có cấu trúc âm thanh tương ứng mật thiết với tiến trình ứng diễn nhạc jazz; và có bố cục tổng thể tương ứng với một bản nhạc jazz truyền thống... Tôi cho rằng đây là bài thơ jazz đầu tiên (và có thể duy nhất) của Việt Nam... (...)

CHUYỆN NHẠC: 1. "Thế nào là âm nhạc hậu hiện đại?"  (tiểu luận / nhận định) 
Hôm trước, trong lúc trao đổi với nhau về âm nhạc, bạn hỏi tôi: "Vậy thì... thế nào là âm nhạc hậu hiện đại?" Không thể nào trả lời câu hỏi này một cách ngắn gọn, tôi chỉ thử nêu ra một số đặc tính, rồi sau này chúng ta sẽ thong thả bàn bạc sâu xa hơn... (...)

Diễm Châu: ánh sao trên chiếc cầu biên giới  (tiểu luận / nhận định) 
Tôi chưa một lần được gặp mặt Diễm Châu ngoài đời, nhưng tôi đã biết ông, qua thơ, từ hồi tôi mới 15, 16 tuổi... (...)

Hĩm & Cu thay đổi thế giới  (tiểu luận / nhận định) 
Khi các triết gia và các lãnh tụ chính trị và tôn giáo mọi nơi trên thế giới không còn biết cách nào để thay đổi thế giới, thì Hĩm & Cu nhảy ra làm việc đó... (...)

Về bài thơ "Ờ, tại sao hỏi?" của Khuyến, và phản ứng lạ lùng của Phan Nhiên Hạo  (thư toà soạn) 
Phan Nhiên Hạo có thể viết một email nhắc Tiền Vệ nhớ lại bài thơ của mình, để Tiền Vệ bổ sung ngay cái chú thích vào bài thơ của Khuyến, thay vì lẳng lặng viết và gửi đăng trên talawas một bài dài chứa đựng những lời tố cáo hoàn toàn bịa đặt và và nêu lên cái nghi vấn hoàn toàn vô căn cứ như thế... (...)

MEMORIES OF THE HIGHLANDS (Hoài niệm cao nguyên)  (nhạc độc tấu) 
MEMORIES OF THE HIGHLANDS là một nhạc phẩm gây nhiều thử thách cho người trình tấu. Tôi đã sáng chế nhiều kỹ thuật tạo âm mới (extended techniques) và một hệ thống lên dây (scordatura) đặc biệt nhằm tái hiện âm sắc của những loại nhạc cụ cổ truyền của dân tộc Raglai...

Chủ nghĩa hậu hiện đại có đáng sợ đến thế không?  (tiểu luận / nhận định) 
[...] trong điều kiện thông tin hoàn cầu hoá hôm nay, người ta có thể thâu lượm những kiến thức căn bản về chủ nghĩa hậu hiện đại chẳng mấy khó khăn. Chỉ có những kẻ lười nhác đến một mức nào đó mới có thể giữ cho mình một nỗi lo sợ vu vơ quá dài lâu. [đáp lại bài viết của Lê Chí Dũng] (...)

Lời ru bên kia giấc ngủ  (nhạc độc tấu) 
... Trong cơn sốt mê man, tôi chiêm bao thấy mình nằm chết trên một sa mạc nóng cháy. Tỉnh dậy giữa đêm, tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bầu trời đầy sao, và nghe dường như có tiếng sóng biển mơ hồ đến từ rất xa...

Từ một giọt nước  (nhạc hòa tấu) 
Lấy cảm hứng từ một câu trong Đạo Đức Kinh: "Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật", nhạc phẩm Từ một giọt nước bắt đầu bằng âm thanh của một giọt nước, rồi hai, ba, và vô số giọt nước trong vạn vật...

Nicanor Parra: phản thơ để cứu thơ  (tiểu luận / nhận định) 
Tôi tin rằng ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào, để có thể cứu thơ, ta phải không ngừng chống lại nó... (...)

Tropical Poem (Thơ nhiệt đới)  (nhạc độc tấu) 
Ngày 3 tháng 5 năm 1977, lúc còn ở Nha Trang (Việt Nam), tôi viết nhạc khúc Tropical Poem để kỷ niệm lần thứ 90 ngày sinh của Heitor Villa-Lobos (03.05.1887 - 17.11.1959) ...

Phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn về nhạc đệm tây ban cầm  (phỏng vấn) 
Hoàng Ngọc-Tuấn: ... Tôi vẫn xem nhạc đệm lý tưởng là một sự giao duyên với tiếng hát, hơn là mình chỉ giữ nhịp giữ phách và cung cấp hoà âm mà thôi. Mình gửi gắm tình cảm vào trong đó, giúp cho tiếng hát quyện vào tiếng đàn để nói lên được cái cảm xúc mà người nhạc sĩ muốn nói khi viết bản nhạc...

Haiku between two bells (Bài hài cú giữa hai tiếng chuông)  (nhạc hòa tấu) 
Ý tưởng sơ khởi để viết nhạc phẩm này ngẫu nhiên nẩy sinh trong trí tôi vào trung tuần tháng 9 năm 1999 trong khi tôi đang đọc một tuyển tập hài cú của Matsuo Basho và cùng lúc tình cờ nghe qua đài phát thanh ABC Classic FM tiếng sáo Pierre-Yves Artaud độc tấu bản "Sen" 線 (Tuyến) của Hosokawa Toshio 細川 俊夫 (1955~)...

Kiều  (nhạc độc tấu) 
Được viết vào năm 1998, "Kiều" lấy cảm hứng từ những câu thơ đầu tiên trong Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du [...] Một lối xướng ngâm những câu thơ Kiều tình cờ đến với trí tưởng tượng của người viết nhạc, và biến thành "nhạc đề" của tác phẩm độc tấu tây ban cầm này...

Campanological Overture (Khai tấu khúc chung học)  (nhạc hòa tấu) 
Nhạc phẩm hoà tấu viết cho dàn nhạc chuông, kết hợp nhiều loại chuông từ các nền văn hoá Đông Tây và được cấu trúc theo một hồi chuông nhạc lễ cổ truyền Việt Nam...

Metamorphosed Strings (Cầm huyền hoá thân)  (nhạc độc tấu) 
Nhạc phẩm độc tấu cho đàn tranh Việt Nam, do Hoàng Ngọc-Tuấn sáng tác vào năm 1998. "Metamorphosed Strings" sử dụng một hệ thống lên dây khác lạ, kết hợp các thang âm ngũ cung, toàn cung và dị chuyển. Nhạc phẩm này đòi hỏi những kỹ thuật biểu diễn phản quy cách...

Phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn: "Nhìn lại nền âm nhạc Việt Nam trong thế kỷ 20"  (phỏng vấn) 
... Nền âm nhạc Việt Nam trong thế kỷ 20 là một nền âm nhạc không cân đối. Nó rất mạnh về hoạt động ca khúc phổ thông, mà rất yếu về hoạt động khí nhạc và ca khúc nghệ thuật...

Vấn đề hình thức và nội dung, cái mới và cái đẹp [phần III]  (tiểu luận / nhận định) 
[...] có không ít người trong chúng ta thường đưa ra những nhận định rằng cái mới phải hay thì mới đáng kể, chứ mới mà không hay thì chẳng ra gì; rằng có những cái hay muôn thuở, và những cái hay muôn thuở thì không bao giờ cũ, v.v... (...)

Vấn đề hình thức và nội dung, cái mới và cái đẹp [phần II]  (tiểu luận / nhận định) 
X: Vâng, thì hãy bỏ đi cái chuyện "rượu nhiều hay ít, bình lớn hay nhỏ", và hãy thử bàn thêm về chuyện "bình cũ, rượu mới" hay "bình mới, rượu cũ"... (...)

Vấn đề hình thức và nội dung, cái mới và cái đẹp [phần I]  (tiểu luận / nhận định) 
X: Thật khó chịu khi nhìn thấy nhiều nhà văn trong thế kỷ 20 này có vẻ chỉ ra sức chạy theo hình thức... [...] Y: Tại sao bạn phải khó chịu khi nhìn thấy nhiều nhà văn trong thế kỷ 20 này đang "chạy theo hình thức"?... (...)

Thơ Ấn Độ cuối thế kỷ 20: thế hệ thi sĩ mới và vai trò của nhà phê bình  (tiểu luận / nhận định) 
... Một nền phê bình lạc hậu và kém phẩm chất không thể có khả năng phát hiện những tài năng mới. Bên cạnh đó, nạn bè phái cũng là một chướng ngại to lớn đối với sự phát triển của những cây bút trẻ... (...)

Kìa, ngôi sao...  (truyện / tuỳ bút) 
Đêm thả thật nhanh những khối xám vào nền trời chiều. Gió Tây Bắc cuồn cuộn kéo theo những đám mây âm. Bầy chim ngực đen nháo nhác bay quanh những đọt sao tìm chỗ ngủ... (...)

Dục tính trong văn chương và vấn đề đạo đức  (tiểu luận / nhận định) 
[...] Nhìn lại lịch sử văn hoá của nhân loại, chúng ta có thể thấy rằng tất cả các nền đạo đức chỉ có giá trị tương đối, không mang tính toàn cầu, không ổn định, luôn luôn biến thiên, và thực chất chỉ là một tập hợp của những tiêu chuẩn chủ quan sinh ra từ những định chế ý thức mang tính tôn giáo/chính trị nhất định... (...)

Nơi chốn của những người vắng mặt  (truyện / tuỳ bút) 
Một công viên xa lạ. Rất xanh lá, cỏ, và trời. Nắng rực rỡ. Những lối đi lót đá. Tôi bước không tiếng động... (...)

Đuổi bắt  (truyện / tuỳ bút) 
Một đêm nọ, sau khi bước xuống trạm xe buýt và đang đứng trên lề đường để đón taxi về nhà, tôi tình cờ bắt gặp đôi mắt của một người đàn ông đang đăm đăm nhìn tôi. (...)

Thơ Jazz: tiết tấu, âm thanh và phong khí da đen  (tiểu luận / nhận định) 
Đây là một tiểu luận về hiện tượng thơ "jazz" của thế kỷ 20. Đặc biệt, ở chương cuối, tác giả vận dụng nhãn quan nhạc học để phân tích bài thơ "jazz" đầu tiên của Việt Nam: bài "Đen" của Thanh Tâm Tuyền. (...)

"Viết cho ai?" - một lời tự hỏi, một lời ta thán  (tiểu luận / nhận định) 
... Chỉ đến chừng nào câu hỏi "viết cho ai?" không còn hàm ý một sự đòi hỏi, không còn là một lời ta thán, mà được trả về cho mỗi người viết, để người ấy tự hỏi hay vất đi, tuỳ theo công việc chuyên môn của mình... (...)

Stefan Wolpe và bài giảng ứng khẩu về Dada  (tiểu luận / nhận định) 
Stefan Wolpe cho chúng ta thấy tấm gương của một nghệ sĩ mà tâm hồn và tài năng là một sự hoà hợp tuyệt diệu giữa lý luận mỹ học và thực hành sáng tác. Nhiều người trong giới văn nghệ của chúng ta thường có niềm tin rằng hành động sáng tạo luôn luôn đứng tách rời khỏi lý luận; thậm chí, có người còn cho rằng lý luận nhiều khi còn làm hại đến ý thức sáng tạo. Trái ngược hẳn với điều đó, Wolpe đã không ngừng... (...)

Cảm thức nghệ thuật Đông Á đương đại  (tiểu luận / nhận định) 
Trong hơn hai thập niên vừa qua, ý niệm cho rằng thế giới đang tiến dần đến một nền văn hoá hoàn cầu đã càng lúc càng trở nên phổ cập trong tư duy của con người đương đại. Ý niệm này không chỉ dừng ở tính cách trừu tượng của những quan sát và phân tích mang tính triết lý xã hội học của giới nghiên cứu, mà còn có vẻ như được biểu hiện qua những hình ảnh cụ thể hàng ngày và gây nên ám ảnh trong cảm nghĩ của con người bình thường. (...)

Hai bài từ theo điệu Chuyển Ứng Khúc  (thơ) 
Choàng giấc / Choàng giấc / Ngày tắt nẻo về xa khuất / Sao giăng bẫy tuyệt đường chim...

Viết, giữa truyền thống và nhu cầu sáng tạo  (tiểu luận / nhận định) 
[...] một số những quan điểm thẩm mỹ của người Việt Nam, như quan điểm nghi kỵ lời nói, quan điểm đồng nhất cái đẹp với sự ỡm ờ, sự vòng vo trong văn xuôi; với sự du dương, nhẹ nhàng, không có dấu vết đẽo gọt và kỹ thuật trong thơ... chỉ là những di tích của một lịch sử bất hạnh. Chúng là những dị tật hơn là những sự độc đáo. Chúng có những ảnh hưởng tai hại trong quá trình phát triển của văn học hơn là những nét đặc thù mà chúng ta cần duy trì. (...)

Ðối thoại giả tưởng về âm nhạc thế kỷ 21  (nhận định âm nhạc) 
... Để có thể trở thành công dân của thế giới âm nhạc trong tương lai, sự thay đổi quan trọng nhất mà người ta có thể thực hiện được ngay từ hôm nay là thay đổi cách họ nhìn về âm nhạc của thế giới... (...)

Văn chương về chiến tranh Việt Nam và nhu cầu sáng tạo bút pháp mới  (tiểu luận / nhận định) 
[...] trong gần hai thập niên trở lại đây, văn chương về chiến tranh Việt Nam đã chứng tỏ có những nỗ lực sáng tạo bút pháp mới mang tính cách thẩm mỹ hậu hiện đại. Những nỗ lực này được thực hiện qua vô số cách thế khác nhau không chỉ nhằm diễn tả sự phức tạp cao độ của thực trạng cuộc chiến và tâm cảm con người trong cuộc chiến, mà còn nhằm làm thay đổi những khuôn sáo thẩm mỹ của truyền thống "truyện chiến tranh" của thời hiện đại. (...)

Chú giải về chuyên luận "Giới thiệu Kịch Hình Thể" của Bonnie Marranca  (nhận định sân khấu) 
... Hy vọng những chú giải dưới đây sẽ làm sáng tỏ thêm đôi phần về ý nghĩa căn bản của chuyên luận. Bên cạnh đó, một số ý niệm về mỹ học và nghệ thuật trình diễn đương đại cũng được giải thích và minh họa bằng các ví dụ cụ thể. (...)

Morris West và những bí quyết của một nhà văn best-seller  (tiểu luận / nhận định) 
... Thực tế văn học Việt Nam cho thấy chúng ta vừa chưa có được những tác phẩm thực sự kỳ vĩ và mới lạ làm chấn động cơ sở thẩm mỹ thời đại, lại vừa chưa có được những tác phẩm best-seller được dịch ra nhiều thứ tiếng và bán hàng triệu cuốn. Chúng ta không có cả James Joyce lẫn Morris West. (...)

Vấn đề nâng cấp và cách tân ca từ  (nhận định âm nhạc) 
Trong mấy năm gần đây, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe từ cả giới sáng tác ca khúc lẫn thính giả những lời phàn nàn về chất lượng của ca từ đương thời. Họ phàn nàn rằng trong khi ca khúc càng lúc càng tăng nhanh về số lượng, ca từ lại càng lúc càng giảm sút về chất lượng. (...)

Vấn đề trí thức và phản trí thức  (tiểu luận / nhận định) 
... Chúng ta hay ưu tư về chính trị. Điều này rất cần thiết. Nhưng nếu đa số chúng ta không tự xây dựng bản thân thành những người trí thức đúng nghĩa -- một lực lượng vững mạnh của những người thực sự nỗ lực phê phán và cải tạo văn hoá -- thì sự thay đổi chính trị, nếu có xảy ra, cũng chỉ xảy ra ngoài vỏ, mà trong đó óc phong kiến chuyên chế vẫn còn nguyên vẹn, và tinh thần nô bộc vẫn còn nguyên vẹn. (...)

Mùa thu trong thơ quốc tế đương đại  (tiểu luận / nhận định) 
[...] phải làm sao ám sát những mùa thu cũ kỹ, để sáng tạo những mùa thu mới. Nói đúng hơn, phải làm sao ám sát cái cảm giác "thơ mộng muôn thuở" mỗi lần chúng ta nhắc đến mùa thu; phải ám sát tất cả những ý tưởng, hình tượng về mùa thu đã mòn vẹt đến độ không còn tạo nên được một chút ngạc nhiên nào nữa. (...)

Nishiwaki Junzaburo và việc cách tân ngôn ngữ thơ  (tiểu luận / nhận định) 
... Kiến thức uyên bác, nỗ lực nghiên cứu không ngừng nghỉ, và "chiến lược cách ly", đã giúp Nishiwaki đứng vững vàng trên ranh giới phân chia các nền văn hoá Đông Tây để thấy tất cả điểm mạnh và yếu, mới và cũ của cả hai bên. (...)

Cul(na)ture  (nhạc hòa tấu) 
Mười một nhạc khúc hoà tấu cho guitar, cello, didjeridu, flute và giọng hát đồng song thanh. Một âm quyển đầy ấn tượng về những chuyển động và những giao điểm của thiên nhiên và văn hoá.

Thơ James Prichett / nhạc Frances White: Tây phương hậu hiện đại và Đông phương cổ điển  (tiểu luận / nhận định) 
Mỹ học thi ca của James Pritchett hoàn toàn phù hợp với mỹ học âm nhạc của Frances White: chúng ta có thể cảm nhận trong bài thơ một không khí tịch mặc phảng phất tính chất haiku lẫn với nỗi xao xuyến của ý thức con người thời đại về môi trường sống tự nhiên. (...)

Những dị biệt giữa phim và kịch qua cái nhìn của người viết nhạc  (nhận định sân khấu) 
Những điều tôi sắp trình bày dưới đây, nẩy sinh từ kinh nghiệm và tư duy cá nhân, tuy đã mang đến cho công việc của tôi những kết quả cụ thể, nhưng cũng chỉ là những nhận xét mang tính tổng quát và tạm thời, vì không loại hình nghệ thuật nào là một thực thể bất động. Đặc biệt trong đoạn cuối thế kỷ 20 này, sân khấu, và nhất là điện ảnh, đã, đang, và sẽ không ngừng được cải biến về mọi phương diện. (...)

Cristina Peri Rossi và tâm cảm người phụ nữ lưu vong  (tiểu luận / nhận định) 
Trong ngôn ngữ Tây Ban Nha, chữ destierro (tạm hiểu trong Việt ngữ là "lưu đày" hay "lưu vong") chứa đựng một ý niệm rất đặc thù nên khó có thể dịch thẳng ra một ngôn ngữ nào khác. Chữ này, với nghĩa đen là "bứng ra, tách ra, cắt ra khỏi mặt đất", được hiểu như sự cắt đứt mối liên hệ giữa linh hồn con người và mặt đất. (...)

Vấn đề viết và đọc văn chương  (tiểu luận / nhận định) 
Hãy thử bàn bạc một chút về việc viết và đọc văn chương. Tác giả bao giờ cũng cần có độc giả. Nhưng phần nhiều những tác phẩm gọi là "mới lạ" không được mấy ai đọc, hoặc không mấy ai "thưởng thức" nổi. Càng "mới lạ" chừng nào, thì càng ít độc giả chừng ấy. (...)

Finding The Buffalo  (sân khấu đồng hiện) 

(Một truyện giả tưởng cho tác giả của chính nó)  (truyện / tuỳ bút) 
Hẳn ông rất ngạc nhiên và tức giận khi thấy tên ông, Hoàng Ngọc-Tuấn, vẫn được in chính xác trên đây, nhưng nhan đề tác phẩm của ông đã bị thay đổi và đặt vào giữa hai dấu ngoặc đơn, và những dòng chữ này không phải là của ông. (...)

Gracefully to Lê Thành Nhơn  (nhận định mỹ thuật) 
[An article from the book entitled Lê Thành Nhơn, edited by Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc-Tuấn and Tôn Thất Quỳnh-Du, published by VIET Journal, Victoria, Australia, 2002.] I should never hesitate to admit that I regard Lê Thành Nhơn as one of the few artists whose power of creativity impresses me so immensely. (...)

Lê Thành Nhơn: một nghệ sĩ lớn  (nhận định mỹ thuật) 
[Trích tạp chí Văn, 72, tháng 12, 2002, số đặc biệt “Chia Tay hoạ sĩ – điêu khắc gia Lê Thành Nhơn (1940-2002)”, trang 12-16.] Suốt hơn hai mươi lăm năm qua, trong số bằng hữu nghệ sĩ người Việt, tôi chưa từng gặp ai đem đến cho tôi những ấn tượng mạnh mẽ về sức sáng tạo như Lê Thành Nhơn. (...)

Lê Thành Nhơn: một mối ân ba suốt đời không trả hết  (nhận định mỹ thuật) 
[Trích tạp chí Văn, 72, tháng 12, 2002, số đặc biệt “Chia Tay hoạ sĩ – điêu khắc gia Lê Thành Nhơn (1940-2002)”, trang 17-19.] Lê Thành Nhơn là một trong số vài nghệ sĩ mà năng lực sáng tạo nghệ thuật đã gây ấn tượng mãnh liệt trong tôi. Suốt mấy thập niên qua, mỗi lần đến thăm hoạ xưởng của anh, tôi không khỏi nghĩ đến một đại thụ liên lỉ sản sinh những hoa trái mới, và tôi bị choáng ngợp trong một niềm sung sướng. (...)

Từ các "lý thuyết" CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI và VĂN LÀ NGƯỜI đến đạo đức chuyên nghiệp trong văn học  (tiểu luận / nhận định) 
Nền văn chương Việt Nam sẽ không thể thực sự chuyên nghiệp cho đến chừng nào có một văn giới thực sự biết quý trọng tài năng và có ý thức vững vàng về đạo đức chuyên nghiệp. (...)

Nói Chuyện Với Uyên Nguyên  (tiểu luận / nhận định) 
Tôi thường dùng thơ như một phương tiện tinh tế để nói những điều không thể nói bằng ngôn ngữ thông tin bình thường. (...)

Thử thưởng thức một tác phẩm văn chương hậu hiện đại  (tiểu luận / nhận định) 
Trong suốt mấy thập niên cuối cùng của thế kỷ 20, mặc dù nền nghệ thuật hậu hiện đại mỗi lúc càng trở nên lớn mạnh về cả số lượng lẫn chất lượng, và tầm ảnh hưởng mỹ học tích cực của nó vào đời sống văn hoá đương đại là điều khó chối cãi, chúng ta dường như vẫn cứ luôn luôn nghe văng vẳng đó đây những lời ta thán về nó và kết án nó. (...)

Tiến tới một nền văn chương Việt Nam toàn cầu hoá  (tiểu luận / nhận định) 
... Tất nhiên, văn chương Việt Nam, cũng như mọi nền văn chương trên thế giới, sẽ tiếp tục thay đổi. Toàn cầu hoá sẽ là xu hướng chính của mọi nền văn chương trong thế kỷ 21. Tuy nhiên, tôi không đoán nổi đến khi nào văn chương Việt Nam mới thực hiện được sự thay đổi lớn lao để bước vào tiến trình toàn cầu hoá... (...)

Bên kia khung kính  (truyện / tuỳ bút) 
Đang dọn rác trong một khoang tàu trống, người lao công tình cờ thấy một tờ báo hàng ngày ai vất trên ghế. Khi cúi xuống nhặt, một vài chữ in nơi nhan đề một bản tin làm anh hơi tò mò. (...)

Viết: từ hiện đại đến hậu hiện đại  (tiểu luận / nhận định) 
Như một tổng quan, bài viết sẽ chỉ trình bày những nét lớn, và do đó, những góc cạnh cá biệt, tuy đặc sắc, nhiều khi phải bị hy sinh: những khái niệm "văn chương hiện đại" và "văn chương hậu hiện đại" được dùng ở đây như hai chiếc khung lớn; trong mỗi khung, những cảm thức dị biệt một cách tinh tế giữa các nhà văn cùng một thời đại bị gộp chung vào nhau để làm thành một bức tranh đơn giản hơn. (...)

Dục tính trong văn chương và vấn đề đạo đức  (tiểu luận / nhận định) 
[...] Nhìn lại lịch sử văn hoá của nhân loại, chúng ta có thể thấy rằng tất cả các nền đạo đức chỉ có giá trị tương đối, không mang tính toàn cầu, không ổn định, luôn luôn biến thiên, và thực chất chỉ là một tập hợp của những tiêu chuẩn chủ quan sinh ra từ những định chế ý thức mang tính tôn giáo/chính trị nhất định... (...)

Bên ngoài kinh Qur’an  (truyện / tuỳ bút) 
Đúng năm giờ mười. Đám mây vừa lọt vào bên trái khung cửa sổ. Chó sủa vu vơ dưới sân. Bản Folios của Takemitsu bắt đầu vào chương III (nốt móc=120-146). (...)

Vấn đề cái mới trong tiểu thuyết thế kỷ 20  (tiểu luận / nhận định) 
Năm 1900 có lẽ không phải là một năm bình thường. Xét trên niên lịch, đó là năm cuối cùng của thế kỷ 19, năm chuyển tiếp để nhân loại đi vào thế kỷ 20. (...)

Năm hành âm trong LE MARTEAU SANS MAÎTRE của Boulez  (thơ) 
Lục huyền khởi động dữ dội vỡ rè quãng bảy chìm lấp dưới nét sáo vút cao nhào lộn ngược đầu tốc độ dựng tóc 208 nốt trắng dồn vào mỗi phút. Đột ngột tắt ngúm. Sóng đôi vibraphone viola nhảy vào phủ ngập khoang im lặng. Nhảy ra. Tắt nghẹn bất chợt. Lại sáo trồi lên vùng vẫy trên cổ họng khan dòng tiểu hồ mờ đục. 3/4, 2/4, 6/8, 3/8, 3/4, 6/8, 5/8 ảo loạn tiết tấu...

Vấn đề ngôn ngữ trong văn chương lưu vong  (tiểu luận / nhận định) 
Đến sống trên một xứ sở xa lạ, không ai tránh khỏi trở ngại ngôn ngữ. Đối với người làm văn chương, trở ngại này còn nặng nề gấp muôn lần: ngôn ngữ không chỉ đơn giản là công cụ thông tin, mà chính là đối tượng của văn chương. (...)

Bài thơ "SCHEMA" của Dan Graham: cuộc truy tầm vô hạn trong thế giới vật chất?  (tiểu luận / nhận định) 
Khi đọc một bài thơ, ta thường có thói quen đọc những chữ trên trang giấy theo cách bài thơ được viết ra, nghĩa là đọc từ trái sang phải, từ trên xuống dưới. Ta không đọc trang giấy trắng trên đó bài thơ được in. Đối với ta, trang giấy trắng chỉ là một cái nền trung tính, không có ý nghĩa gì. (...)

Soft silk...rough linen  (nhạc kịch) 

Nghe nhạc Takemitsu, nhớ thơ Ôn Ðình Quân  (thơ) 
Những bước chân tháng mười một gào khản từng lọn hơi shakuhachi giật xé. Hắt. Kéo. Gẫy gập. Từng lọn hơi mạc động xanh khướt. Rùng mình. Kê thanh. Bầy chim đổ xuống vườn ngũ giác. Vườn nhạc cỏ bất định. Vườn nhạc hoa hồi tấu phù hình. Lá cây tiệm chuyển. Đá nín. Cát đất giăng giăng trì tục. Gương và trứng. Vô số chim đổ xuống quang quác. Đổ xuống mãi quang quác giăng giăng đồng dị chuyển...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2010