thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Thượng đế
 
thượng đế có thật
ta đã nhìn thấy người
 
diêm hồ trấn chiều mùa đông
đất trời một màu
            xám đục
thành phố lấm chấm vàng
            những ngọn đèn đường
            như những dấu than
ta bấy giờ rảo bước trong sương
miệng ngậm điếu thuốc chưa kịp đốt
người bấy giờ ẩn sau khe cửa
            một tiệm ăn
ê lại đây – người nói
            như đã quen
ngươi lại đây khe cửa
đủ chỗ cho hai người
cho thượng đế và ngươi – người nói lại –
            miệng cười tinh quái
(ngón tay ố vàng nhựa thuốc lá
bật cái zippo nghe tách
            và đưa lửa mồi điếu marlboro cho ta)
vào đây nói dóc chơi
            khe cửa đủ chỗ cho hai người
trời tối đã đành nhưng ta sẽ cho ngươi về nhà
không trễ
bữa cơm chiều – ngươi muốn có ta?
thời gian này
            ta làm ngưng lại được...
người cười hiền sau chùm râu bạc:
            bởi thượng đế là ta!
 
thượng đế đấy ư?
quần jeans nón bụi
cổ quàng khăn peter max
            đã ố màu
jacket khoác ngoài áo lính Mỹ cổ cao
tẩu thuốc nâu thả khói vàng...
người nói:
 
trong kia ấm hơn – hay ta vào
kiếm cái gì lót bụng
            tán chuyện đất trời?
(chẳng cần giấu ngươi: có kẻ đang cầu nguyện
đã bất thần dúi vào tay ta
mấy tờ giấy màu xanh – chỉ là
            những tờ giấy bạc
hãy để ta bao ngươi)
 
này con người đau khổ
thế kỷ sắp qua rồi
sao ngươi vẫn cứ không vui
ta chẳng đã nhìn nhận
            (ta vẫn nhìn nhận)
thời đại thật có chỗ buồn cười
thế giới này đã già đi
đã nhạt nhẽo vô sinh
            không có chỗ cho ta hồ hởi
không có chỗ cho ta xúc động
không có gì gây cảm hứng
không gì còn làm ta sợ hãi
không gì còn làm ta ngạc nhiên
– thật đáng buồn
đã đành không có gì bảo đảm
nhưng hãy cứ nhìn nhận (như người ta vẫn nói)
            chiến tranh lạnh đã qua
 
ta chẳng đã đồng ý:
mọi thứ ngày nay đều chỉ là làm lại
            đều chỉ là cóp nhặt
là lượm lặt đó đây
những thứ ta và người thấy nói cho cùng
            ta và ngươi đã thấy từ lâu
những thế kỷ trước ta cũng từng như thế
từng để bụng mọi thứ
            & buồn phiền mọi thứ
kẻ mạnh ỷ mạnh
người giàu ỷ giàu
ta bất bình nổi giận
những dường gân trên mặt đỏ au
ta từng bóp mũi chúng không nương tay
nhưng rồi những cái mũi thô nhám
            sần sùi
            nặng một mùi dầu nhớt
            quen dần sức bóp của ta
chúng không còn sợ ta nữa
và nói thật ngươi nghe
ta từng bỏ ra bờ sông ngồi nhìn sóng nước
            khóc một mình
khi có thằng nghịch ngợm đặt cây súng
                        lên vai ta
ta thích thú nghĩ phải chi ta biết bắn
nhưng rồi ta đã để súng xuống
đi theo những dòng người
            biểu tình với đám thanh niên
giữa đám đông ca hát tưng bừng
nào ai biết được có ta trong đó...
 
này con người đau khổ
có sao đâu
đời người ngắn lắm
(có phải lỗi nơi ta?)
chuyện đã qua
ta cứ hãy quên
hãy quên đi hãy không biết
            những chuyện nực cười
 
ta hiểu rồi những cái nhăn mặt của ngươi
thời bom đạn có ai can thiệp?
ta bảo vào đây tán dóc chơi
nhưng nãy giờ ta không để ngươi
            phát biểu
lần sau nhé lần sau nhé ta xin lỗi đây
(xin hãy hiểu: xưa nay ta chỉ cứ phải nghe
            không hề được nói)
 
ta nói nhiều đấy, nhưng chấm câu không đến nỗi tồi
thế là ngươi vui
            ta biết
thôi từ nay có kẻ đặt sai một cái chấm phẩy
hãy cứ cười – chuyện sai quấy
            có sao...
 
hãy cứ thử quên:
sẽ có nhiều điều thú lắm
hãy về nhà – theo con đường cũ quanh năm
bữa cơm chiều tất nhiên
không có gì lôi cuốn
chỉ có vợ ngươi
            người mãi giũa tháng ngày
ngọn đèn vàng ấm áp trên tay
ôm trang sách nát màu
chữ nghĩa
 
nhưng đêm nay
hãy cứ về theo con đường cũ
để ta được yên tâm có thể nói với mình
một chiều mùa đông màu xám đục
            trong sương
có người đã chịu khó nghe ta nói
ôi “ngôn ngữ nhiệm màu”
làm được gì
            ta có biết đâu
 
hãy cứ về
rồi trong bôn ba cuộc sống
thỉnh thoảng thôi
buổi tối rảnh rỗi – trong nhà
có bâng khuâng nhìn ra bóng đêm sâu thẳm
hãy đừng quên
trên đời này từng hiện hữu một anh chàng
(quần jeans nón bụi – tẩu thuốc nâu
            thả khói vàng)
            có tên là thượng đế
 
 
salt lake city, 1999.
[về slc giữa mùa hè 2006, tôi đã trở lại chỗ khe cửa trên đường main st. hai lần: anh chàng râu tóc của tôi không còn đó.]
 
 
-----------------
Trong Chân mây cuối trời, thơ Hoàng Ngọc Biên & Đỗ Trung Quân, tranh Nguyễn Quỳnh, Trình bày xuất bản trong Tủ sách Thơ Trình bầy, 2003.
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018