thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Hai bài thơ trong "biển ngày đêm"
 

tôi nhìn tôi thấy lạ vô cùng

 
tôi đi tìm tôi
mặt trời đỏ rực
 
mặt trời mọc
cứ mọc
mưa rơi
vẫn cứ rơi
 
chiếc béret đen trên đầu
không lửa khói
vẫn cứ ngả một mầu
xám cháy
 
tiếng nói lâu ngày
cất lên không tới hai giây
 
tôi đi tìm tôi
trái tim nhăn nhúm
lâu ngày để lạnh
tua tủa
đã thấy mọc những cọng râu
 
giữa trời đất mênh mông
tôi nhìn tôi
thấy lạ vô cùng
 
 

Một ngày của tình yêu

 
Tình yêu bắt đầu từ con mắt
            (hay trái tim?)
và chấm dứt ở đầu ngón chân cái
            - ngón dài nhất trong năm ngón!
 
Buổi sáng
khi ngụm cà phê đầu tiên
            trôi vào cổ họng
tình yêu nghe mình nói: à được,
và sau đâu vài ngụm cà phê
            nó quên mất
            những ý nghĩ giận dữ đêm hôm trước.
 
Tình yêu có móng vuốt
            - những móng vuốt sắc & nhọn
            buổi sáng sớm.
 
Mặt trời lên mài nhẵn
            những móng vuốt ấy
nên buổi chiều tình yêu nhu mì
Trước bữa ăn tối
            tình yêu nghe mình nói: mọi người
                                    vào bàn nhé!
Và tình yêu cố ăn thật nhiều
để nó có sức
            ôm những ý nghĩ giận dữ trong đêm
cho ngày hôm sau.
 
trích Hoàng Ngọc Biên, biển ngày đêm (Tủ sách Thơ / Trình Bầy, 1999)

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018