thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Bài hát buồn của loài chim tổ rách | Ngày rất gần và loài người còn xa lắm | Máu đang bùng lên ngọn lửa
 
 

Bài hát buồn của loài chim tổ rách

 
trong cuống họng của ánh sáng
đã có những tia tuyệt vọng
đã có sự chấm dứt của những cơn gió chết không hình thù
đã có sự trở lại của những khoảng không mọc cánh
đã có nước mắt em chảy xuống bờ vai phố chật
 
lội qua một ngày chán chường
những tiếng thở dài vỗ rát mặt
chúng ta đang tập đi
chúng ta đang tập bơi
 
và lúc này đây
đôi bàn tay đã nhũn
đôi bàn chân đã rã rời
chúng ta đang quằn quại thân giun
chúng ta đang trườn trên những vệt máu trắng của từng ngày phong toả
chúng ta soi vào nhau từng cơn đói
em có còn nhìn anh bằng nụ cười khoả lấp
anh có còn hát cho em nghe bài hát cuối cùng
bài hát buồn của loài chim tổ rách
 
Dốc Khe Ráy, 2/1/2010
 
 

Ngày rất gần và loài người còn xa lắm

 
hãy ngồi xuống đây, cạnh tôi, này bạn
tôi không nhớ rõ hành trình của ngày hôm qua chập choạng
những con bò đực nhảy cẫng lên sườn đồi
mùa xuân đã về trên thảm cỏ có dấu chân bò
bạn hãy ngồi xuống đây, ngay chỗ này, tôi sẽ mách bạn về những cọng cỏ khô
những cọng cỏ khô đang hồi sinh những giác quan khó tả
tôi đã khao khát tột cùng về một chuyến đi
tôi thích được tự do như những con bò đực chạy ngược đồi tìm bạn tình
bạn có nghe ngôn ngữ của mùa xuân chuyển mạch trên những cành cây, vòm lá,
và, dưới đôi chân này
hãy cùng tôi, này bạn
nhìn về những ngôi nhà lấp xấp dưới thung lũng hoa vàng
bạn có nghĩ về những bàn chân khai khẩn những bàn tay khởi nghiệp
những đợt sóng lưu dân
những con đường đè bẹp những con đường
chồng xác
bạn hãy nhìn vào sự hồn nhiên của đàn bò đang gặm cỏ
bạn sẽ thấy nhẹ nhõm hơn
tiếng roàng roạc của của mùa sống!
 
Oằn Heo Nái, 1/1/2010
 
 

Máu đang bùng lên ngọn lửa

 
hố thẳm thời gian mọc tua tủa những phiến cộc cằn tươi roi rói
bóng ma hay những cánh chim chạng vạng mổ vào sau gáy mùa khô kiệt
bàn tay độc hành trên tiếng gõ đã rách tươm màu biệt lộ
thung lũng ma trơi đang đông cứng từng vết mê ca của ngọn cuồng phong nửa lồi nửa lõm
 
ý nghĩ đang hạ đường huyết rú lên từng âm thanh ảm đạm chiêu hồn bầy sói dữ
cỏ rác mọc đen thẫm linh hồn thi tứ
câu kinh buồn nằm sấp trên mi mắt khoả thân
dòng sông rung chuông quá vãng
 
ta tập mở mắt lần nữa để nhìn thế giới phía giác độ người mù
để thấy đằng sau câu chúc tụng là vết đâm tứa máu
để thấy từng miếng thời gian gãy khúc trên chiếc lưỡi dối lừa
để thấy sự hoài nghi trong từng nụ hôn
 
vài ba giọt rượu lăn lóc trên bầu vú căng phồng sữa độc
ngày kéo dài hơn những vở tuồng phù phiếm
đêm hoang mang hơn những huyền thoại đen như máu ứ
trục đất đang nóng dần trong tim ta
máu đang bùng lên ngọn lửa.
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018