thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
thơ 46
 
 

thơ 46

 
có một bài thơ không biết thời gian bước vào bài thơ như thế nào, nó cứ hỏi đi hỏi lại điều đó với rất nhiều người. Người ta ngạc nhiên hỏi nó sao lại có một thắc mắc kỳ lạ như thế?
 
bài thơ trả lời nó thấy nhiều bài thơ bạn nó hay nói chuyện về bất tử, vậy chắc phải có nhiều thời gian lắm, nếu không thì lấy đâu ra một đời sống lâu dài như thế. Nó cũng muốn được sống lâu lâu một chút, vì thế nó cứ đi tìm cách để đưa thời gian vào. Có điều, khi cố nhét thời gian vào, bài thơ bị phình to và sau đó vỡ tung ra muôn ngàn mảnh vụn. Những mảnh vỡ ấy chính là các xác chữ, bị bài thơ làm chết oan. Xác chữ kêu cứu đến Diêm Vương, vì thế bài thơ bị “triệu tập” về địa ngục (trên đường đi nó cũng thấy hai bên những hàng đá đè lên nhau như trong giấc mơ ngày nào)
 
lấy lời khai lần thứ nhất: bài thơ khóc nói rằng mình chỉ muốn lấy thật nhiều thời gian, không nghĩ làm chữ chết oan nhiều như thế...
 
lấy lời khai lần thứ hai: bài thơ cũng khai y như vậy
 
lúc này Diêm Vương biết bài thơ tình thật nên tha về nhà, chỉ nhắc là thời gian rất tò mò, thích khám phá những nơi bí mật, vậy bài thơ cứ bí mật mờ khuất là thời gian tự tìm vào thôi, nhiều khi còn nhanh hơn tốc độ của giấc mơ. Cứ cố nhét thời gian như vừa rồi nếu không vỡ tung thì cũng nghẽn tắc, táo bón khó tiêu hay tắc ruột, cuối cùng cũng chết thảm mà thôi. Trên đường về, hai quỷ sứ (hình như viết văn xuôi) còn la bài thơ là tụi tao đã kể hay như vậy mà mày còn lải nhải nữa thì chết là phải rồi
 
về nhà, bài thơ kể (lại kể) cho các bạn nghe giấc mơ của mình. Từ đó về sau các bài thơ ít khi kể chuyện, trừ chuyện khôi hài
 
-----------------------------
(một dị bản của thơ 46)
 
có một người (không phải bài thơ, nên vẫn có quyền kể chuyện) kể rằng: hình như vì muốn bất tử quá, bài thơ đã năn nỉ nhờ quỷ sứ giúp đỡ. Quỷ sứ nói có thể biến hoá thành bất tử, có điều bài thơ phải bị cụt cả hai tay, bù lại sẽ được phát một cây thần đao đem về tự vệ. Bài thơ hơi lúng túng, nhưng quỷ sứ không biết trả giá nên không kỳ kèo thêm bớt được. Bài thơ đành đồng ý. Sau khi bài thơ ra về, có mấy kẻ láu cá thấy bài thơ sẽ (sẽ thôi, chưa chắc lắm) sống lâu, nên trêu chọc bài thơ, “có thì có cả hai tay, không thì cả thế gian này cũng không...” Bài thơ tức giận chạy đi lấy cây thần đao, quên mất mình đã bị cụt hai tay, nên cũng hơi loay hoay...
 
đến đây bài thơ buồn cười, nghĩ lại giấc mơ của mình, bật ra tiếng cười thật hồn nhiên, giòn giã. Sau tiếng cười đó, hai tay của bài thơ mọc ra lại. Bài thơ cứ tự nhìn mình, cười hoài, cười hoài, cười ra nước mắt...
 
(đôi lúc bài thơ cũng băn khoăn: mình đã từng sống thật trên đời này không nhỉ? Chắc là nó sống thật vì nó cũng có da thịt như ai, cũng rờn rợn mỗi khi heo may về lành lạnh...)
 
 
-----------
Đã đăng:
 
thơ 1, 2, 3 & 4  (thơ) 
có một bài thơ không có chữ, không có dòng nào, chỉ những ký hiệu @,%^&^J $$$ và được gọi là thơ cụ thể... | có một bài thơ vì quá trớn đã té nhào ra trang giấy, vỡ tung ra những tiếng kêu, khóc, chửi bới, đau đớn... nhưng không thấy văng ra một chữ nào
 
thơ 5, 6, 7 & 8  (thơ) 
... có một bài thơ chưa kịp viết xong thì bị rơi xuống nước. Một bài thơ khác chưa kịp viết xong thì rơi vào lửa. Còn nữa... khá nhiều bài thơ tiếp tục rơi trên đường chạy tiếp sức của mình...
 
... có một bài thơ chạy vào nhà tôi vì sợ hãi. Nó nhận ra tất cả chữ của mình đã bị đánh cắp. Nó trần truồng trên trang giấy, mắc cỡ dùng tay che (bụm) những gì phải che (bụm)...
 
thơ 16, 17 & 18  (thơ) 
có một bài thơ bị rơi mất hai mắt nên mò mẫm đi tìm. Hắn va phải một người đàn bà cũng bị rơi mất cặp vú nên cũng đang đi tìm như hắn...
 
thơ 19 & 20  (thơ) 
có một bài thơ thích nói chuyện sâu xa, ví như triết học. Nó than phiền về việc người ta cứ lẫn lộn hết cả giữa tôn giáo với ý nghĩ giả dối của mấy ông lãnh tụ (hồi xưa) & mấy ông lãnh chúa (bây giờ) và triết học...
 
là tắc tị khó hiểu. Người ta trách nó cứ học đòi các thứ “đã cũ rích ở bên Tây” mà không biết rằng dân tộc của nó đã tự tình ngàn năm với những cảm xúc chân thành, chân chân chân thật thật thật...
 
thơ 25, 26 & 27  (thơ) 
có một bài thơ đang đi giữa một phố trưa đầy nắng. Nó thấy bóng của nó đổ dài, leo lên leo xuống thoăn thoắt giữa mọi chướng ngại vật. Chiếc bóng của bài thơ linh hoạt đến nỗi nó không còn là chiếc bóng nữa mà đã biến thành một bài thơ thứ hai...
 
thơ 28, 29 & 30  (thơ) 
có một bài thơ rất hay viết thơ tình, kiểu anh nhớ em em hỡi anh nhớ... Nhiều khi em quên rồi nhưng anh (bài thơ) vẫn nhớ, dù em ở nơi nào em vẫn không xa cách anh (là bài thơ) được đâu... Sau đó người ta kêu nó lên nhắc nhở không nên uỷ mị vàng vọt như thế...
 
thơ 31, 32 & 33  (thơ) 
... đêm bài thơ nằm ngủ thấy linh hồn của mình bay đi đâu mất, giống như ngôi làng tuổi nhỏ của bài thơ đã bỏ đi đâu chơi. Bài thơ muốn làm thơ về vần ơi này nhưng lại thấy chơi vơi, thế là lại thôi (vần ôi). Nhưng viết về vần ôi thì bài thơ lại sợ mất gói xôi, vì thực ra người ta chỉ coi bài thơ như thằng Bờm mà thôi...
 
thơ 34, 35 & 36  (thơ) 
có một bài thơ thường ấm ức các bạn của nó cứ nhẩn nha cầm chừng, nhìn sau trông trước, lầm thầm trước không có ai sau không có ai quanh quất chỉ mình ta... lúc nào cũng lầm thầm về sự cô độc mở cửa ra thấy núi (làm như bây giờ người ta không còn mở cửa ra để đóng tiền điện, coi người khác cãi lộn, đi chợ hay dắt con đi học nữa vậy)...
 
thơ 37, 38 & 39  (thơ) 
... có một bài thơ cứ tưởng mình rất dễ vỡ, dù bài thơ không phải là món đồ bằng sứ hay pha lê. Nó đứng trong tủ kính, lơ đãng nhìn những người mua sách đi ngang qua. Các cô gái mơ mộng thường hay dừng lại khá lâu ngắm nó...
 
thơ 40 & 41  (thơ) 
... có một bài thơ được người ta dặn phải canh chừng cảm xúc, vì cảm xúc hay đến rồi đi bất chợt. Mỗi đêm bài thơ thường mất ngủ vì cứ sợ cảm xúc bay đi mất / một đêm nọ bài thơ mệt quá nằm thiếp đi thì có một cái gì bò nhồn nhột ở tay, bài thơ giật mình tưởng cảm xúc đến...
 
thơ 42  (thơ) 
... người yêu của bài thơ và bài thơ cũng nói chuyện rất đắm say, chỉ than phiền căn gác có nhiều muỗi. Bài thơ hay làm thơ tặng người yêu sau mỗi đêm như vậy, ví như anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em (mà quả bài thơ thức suốt đêm đuổi muỗi thật, nhiều bữa sáng dậy bài thơ mệt ngắc ngư)...
 
thơ 43 & 44  (thơ) 
có một bài thơ gương mặt hơi ám khói vì hút nhiều thuốc lá. Một lần đi chơi bài thơ thấy một quán bán cháo gà ăn khuya, trước có treo một tấm biển: hãy vứt hết tất cả hy vọng khi vào đây...
 
thơ 45  (thơ) 
có một bài thơ vì héo úa dần dần rồi chết già chứ chả phạm tội gì nên khi chết được lên thiên đường. Lên đó, bài thơ gặp lại nhà thơ như thế này, năm xưa, đã từng cắt mạch máu cứu mình nhưng không thành, hai bên nhìn nhau mừng mừng tủi tủi...
 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018