thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Bão

 

Bây giờ đang là cơn bão số 10.

Bão số 10 hình thành từ vùng biển Đông, mạnh dần, vượt qua cả ngàn cây số rồi đổ ập vào vùng duyên hải Trung bộ với sức gió cấp 15.

Bão đang hoành hành.

Ta nằm dưới bão. Vợ con ta nằm dưới bão. Cha mẹ, anh em, bà con ta nằm dưới bão. Cả triệu dân ta đang nằm dưới bão.

Bão gầm rú, tàn phá điên cuồng.

Gia đình ta chỉ được che chắn bởi những bức tường gạch chưa tô và cái mái tôn cứ chực chờ lật tung dưới những cú giật kinh hoàng của bão.

Trên chiếc giường tre con ta khiếp hãi, co ro trong tấm chăn rách.

Ta bảo ngủ đi.

Con ta khóc. Vợ ta đứng ngồi không yên.

Ta bất lực ngồi nhìn bóng đêm vàng vọt dưới ánh đèn hột vịt.

Hệt như bọn ta chờ đợi giây phút tận thế

Dưới bão chỉ có Chúa mới biết phải làm gì.

Hôm qua, lúc nghe đài báo bão, tay nông dân cùng đinh nói: Bão đi.

Thằng này điên rồi, một người nào đó nói.

Tôi cần mẹ gì túp lều của mình, nông dân cùng đinh nói.

Thằng này ác quá, có người nói.

Biết thế nào là thiện ác? Thầy giáo làng nói.

Thiện ác ở tại lòng mình, ai đó nói.

Thiện ác không ở trong mình, ai đó cãi.

Các ông đạp cứt của đám thầy tu, một trung niên nói.

Cứ như các vị thì làm gì có thay đổi? Thầy giáo làng nói.

Mọi người ngơ ngác nhìn.

Bản chất của cách mạng là thay đổi, thầy giáo làng nói.

Cách mạng là cắt mẹ cái mạng của thầy, gã trung niên lẩm bẩm.

Ta nghĩ đám trí thức là phường lừa đảo. Nhưng tay nông dân cùng đinh muốn bão làm sập túp lều của mình thì lừa đảo ai?

Ngày đó, khi còn là sinh viên trọ trong xóm nhà ổ chuột của dân lao động nghèo thành phố, ta cũng đã từng nghe ai đó nói hệt cái điều gã nông dân cùng đinh nói. Hồi ấy, ta lấy làm lạ, dù rằng ta đang ở cái tuổi nổi loạn. Ta muốn đập phá nhưng chưa bao giờ ta muốn đập phá những cái thuộc về mình.

Cơn bão năm ấy, dù không lớn cũng đủ cuốn phăng những mái tôn mục nát, những vách ván che chắn tạm bợ của khu nhà ổ chuột. Trước mắt ta là một bãi hoang tàn đổ nát và cảnh vâït tiêu điều đã găm vào cái tâm hồn trai trẻ vốn hãy còn rất nhạy cảm của ta nỗi buồn đến tê dại.

Thương tâm quá, ta nói.

Thương mẹ gì. Bão nhỏ quá. Trông cho nó quét sạch. Tay du thủ du thực nói.

Ta trố mắt nhìn.

Nhìn gì, thằng nhóc?

Ta giận sôi người nhưng ta sợ. Ta run lên từng cơn trong cái lạnh của bão cuối mùa. Hèn nhát là căn bệnh trầm kha đã không cho ta hoàn thiện hình hài con người của mình.

Giờ thì ta hiểu cái đám nhà nghèo kia đâu có muốn hủy hoại ngôi nhà của mình. Hẳn là bọn họ muốn nhờ bão tháo dỡ ngôi nhà cũ nát để thực hiện ước mơ xây ngôi nhà mới. Bão luôn giúp con người ta ngộ ra một điều nào đó, dù nhỏ nhặt, trong cái cuộc đời muôn mặt.

Đã quá nửa đêm, bão càng gào thét man dại. Cứ như đất trời đang oằn mình quặn đẻ. Trong nỗi kinh hãi tột cùng vợ ta ôm chặt lấy ta. Nàng lẩy bẩy, cô đơn, tuyệt vọng. Ta vuốt ve cái lưng hãy còn săn chắc của vợ. Ta chợt nghĩ đến sự kỳ diệu của thân thể người đàn bà trong việc chống lại sự tàn phá phũ phàng của thời gian, đẻ chửa và những cuộc truy hoan.

Và rồi chuyện đó đã diễn ra, chậm chạp, từ từ. Sau rốt, nó trở thành cuộc mây mưa bất tận. Ta bị cuốn vào một thế giới rỗng không. Không, một thế giới vừa rỗng không vừa cụ thể. Có lúc ta chơi vơi trôi đi; có lúc ta áp sát mờ mịt. Ta quên mọi thứ: con ta, ngôi nhà của ta, bà con, hàng xóm, cơn bão và nỗi hiểm nguy đang chực chờ đổ ập lên đầu. Còn vợ ta chuyển động, uốn éo, quằn quại không ngừng. Vượt lên tiếng gầm gừ điên cuồng của bão ta nghe tiếng kêu đầy nước mắt hạnh phúc của con cái.

Chợt con ta khóc thét lên. Vợ chồng ta giật bắn người. Ta cuống cuồng quơ chiếc áo, khoác vội lên người, nhào về phía chiếc giường đứa con ta đang nằm. Nhưng duy nhất chỉ có tiếng hú gào của bão. Có lẽ, con ta đang trải qua ác mộng. Con ta đang khóc trong mộng hay mộng khóc trong con ta? Ta rã rời trở về bên vợ. Vợ ta vẫn không nói gì.

Dường như có tiếng gõ cửa. Có ai đó gọi cửa. Ta gắng sức bật chốt cửa. Một sức mạnh kinh khiếp đẩy ngược ta vào nhà. Ta bấu vào cửa và kiệt sức giữ cánh cửa mở đủ để ta thò cái đầu rối bù nhìn ra ngoài. Không có người, chỉ có đêm đen đặc, mưa và bão. Ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng rồi tỏa khắp cơ thể khiến ta sởn gai ốc. Trong một thoáng, bão đẩy bật cánh cửa, ta lùi lại. Cả ngôi nhà ta như đang chuyển động. Ta thấy ánh mắt hãi hùng của vợ dưới cái màu vàng úa của ánh đèn hột vịt. Và ta còn kịp nghĩ sự dẻo dai, bền bỉ của ánh đèn leo lét trước sức mạnh điên cuồng của bão.

Ta, vợ và con ta ôm nhau chui rúc trong xó nhà. Một tấm tôn bị giật tung, phát ra thứ âm thanh ghê rợn. Hai tấm tôn rồi cả mái tôn. Cả ngôi nhà ướt sũng. Tất cả bọn ta ướt sũng. Cái áo mưa rách bươm che chắn tạm bợ trên đầu bọn ta cũng cố vùng vẫy, vuột khỏi tay ta. Nước mưa tràn qua mặt, ta đưa tay vuốt. Nước chưa kịp trôi đi, dòng khác lại ào đến. Bọn ta không thể ngẩng đầu cũng không thể cúi mặt. Sách vở con ta ướt sũng. Cái vò gạo của gia đình ta cũng ướt đầm. Hình như nơi ngực con ta vọt ra tiếng nấc. Ta nghĩ đến cái chết. Hẳn là vợ con ta cũng đang nghĩ đến cái chết. Bọn họ không thể không nghĩ đến cái chết. Bão đã từng tiêu diệt bao sinh linh, bao mầm sống trong sự cuồng nộ của mình. Và ngay lúc này đây, ở ngoài kia, rất có thể, bão đang hủy diệt hàng xóm của ta, đồng loại của ta và chính mạng sống của bọn ta cũng đang bị đe dọa.

Ta nghe lạnh thấu tim. Cái lạnh hay cái chết khiến vợ con ta lẩy bẩy?

Ngôi nhà không phải là nơi chốn yên bình để con người ta trú thân. Trái đất không phải là nơi chốn yên bình để con người ta trú thân. Chỉ có cái chết mới là vĩnh cửu. Không, sự sống mới là vĩnh cửu.

Rồi bão sẽ tan. Nhất định không lâu nữa bão sẽ tan.

Ngày mai, người ta sẽ tiến hành kiểm kê mức độ thiệt hại và sẽ có các biện pháp cứu trợ thích hợp.

Ta quyết sẽ xây ngôi nhà của mình thật vững chắc để chống bão.

Ta biết một ngày nào đó bão sẽ đến.

Và ta lại tiếp tục làm chuyện ấy, mặc cho mưa gió bão bùng.

 

Quy Nhơn 25/4/2005

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018