thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Hay là gió làm em nước mắt...
 
đêm ơi
hay là như thế này
đêm cay đắng và âm thầm chờ đợi
nếu không đợi chờ em đêm còn biết làm gì
em rơi xuống như con chim trúng đạn
hay là gió làm em nước mắt
cùng rơi
 
đêm ơi
mái tóc ngắn xíu của em
cứ hay cười vì hay buồn vô cớ
những đám mây thấp ngày mưa ẩm ướt
chiếc khăn tay hạnh phúc của em
làm ướt cả cánh đồng tăm tối
 
đêm ơi
anh vẽ em trong hai con mắt
ngày anh thức mà em chưa tỉnh dậy
trong nhà hát của những giấc mơ
em mặc chiếc áo thun màu đỏ
lạc vào một giấc mơ bazan bụi đỏ
đang vẫy theo em sau cửa kính và chiếc gạt nước
mỏi mệt vì mất ngủ
mỏi mệt vì đau đớn
 
không một chiếc cầu thang nào đủ dài
bằng ngày mưa phố núi
dắt anh đến những quạnh hiu xa xăm
nhớ về cánh đồng
có một người cười buồn như một em bé
 
những quanh co của núi
đang mò mẫm như người mù bên cánh cửa
em hãy làm con mắt thứ ba
kẻo anh té ngã
ở góc đường Phan Bội Châu
đuổi theo nhau không còn nhau nữa
 
đêm ơi
em chỉ để lại chiếc áo cũ của em
và mang trái tim phố núi ra đi
một kiểu kinh doanh thật tàn nhẫn
khởi sự với giọt nước
kết thúc với suối nguồn
với tiếng đàn
của thi sĩ Vũ Ngọc Giao đang say rượu
nghiền nát sớm mai này
ép thành đĩa nhựa
quay mãi bài hát mà em đã khóc
hãy ngồi xuống đây...[1]
 
nỗi đau từ xa đến này
rốt cuộc đã va phải núi
cứ hay cười vì buồn vô cớ
những tiếng đàn lang thang ngoài hành lang
quán Văn đau thắt
 
có một người mù
bỏ đi một xứ khác
bốc hơi…
 
 
_________________________

[1]“Hãy ngồi xuống đây” là nhan đề một ca khúc của cố nhạc sĩ Lê Uyên Phương.


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018