thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Một ngày, ở một buổi triển lãm tranh, của một hoạ sĩ thất bại
 
Đảo đảo, cười cười ả làm tôi
nổi hứng “Tao yêu trăng, hoa”, ả
cứ lượn lờ quăng ánh mắt lườm
tôi “Tao đương bị đọa”, đoạn đong
 
đưa, đong đưa thân mình tôi nghĩ
đến nhóm chữ sắc sắc- không không;
cho hai tay thọc vô túi quần
ý tưởng bất định mà mồm thì
 
cứ mấp máy “Tao thích mây, mưa.”,
ả xáp lại gần, để mắt rọi
khắp tôi “Tao đương bị đày”, đầu
tôi trôi bồng bềnh, hai bàn tay
 
cứ táy máy trong túi quần “Tao
thích trăng, hoa”, ánh mắt ả ngó
chằm chằm vào tôi “Tao chẳng thấy
gì trong tranh, trong đầu mầy!”, tôi
 
cong cứng người “Tao thích mây, mưa”
rồi dưng không lưỡi líu lại tôi
lắp bắp “Cũng chỉ mộng, huyễn”, ả
gằm mặt “Tao đương bị đày”, tôi
 
đứng như trời trồng lòng dạ hết
sức xốn xang mọi chuyện tôi biết
xưa nay đều sai trật như; chuyện
người sinh ra bọc trứng - nở trăm
 
con dẫu có là huyền thoại tôi
càng khó lòng chấp nhận, mặt ả
nét buồn buồn ừ; đương là đọa và
tôi và ả rồi cũng mất tăm
 
sắc sắc - không không; tôi thừ người,
ai rồi cũng sẽ mất tăm trước
mắt, hôm nay hăm ba- mùng năm/
mười bốn/ hăm ba, thật chả được
cái tích sự gì.
 
tháng mười một, 02.

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018