thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Những ngày nóng, nắng thực mất dạy
 
Ở những ngày nắng, nóng dai dẳng
thế này, mày mặt tôi thường nhão,
chảy, hệt mấy mặt đồng hồ trong
tranh dali, nổi điên, vác cặc
 
lội đến nhà scatha, gặp lúc
nàng vẽ, mỗi ngày tôi uống hơn
chai cabernet sauvignon,
nghe hết beethoven đến mah-
 
ler, hết miles davis vòng trở
lại beethoven, hễ nứng, làm
tình với nàng bất kể đâu, rồi
nửa đêm về sáng, lồm cồm ngồi
 
lên trố con mắt ếch, trừng trừng
xuống presidio base, trong
đầu cũng như toàn cảnh ngoài đêm,
tuyền một màn sương đục nhờ, trên
 
giường scatha hết ú ớ lại
lăn trở, tôi cứ dõi mắt về
phía nghĩa địa, ngó lom lom lên
từng hàng bia mọc san sát, trắng
 
hếu dưới sương đêm, thật, không dễ
chút nào khi buộc phải giải thích
đâu là mộng, đâu là thực nơi
cuộc đời này, tôi lầm bầm như
 
vậy cho đến sáng, trong khi nàng
vẽ tôi uống, đợi qua hết ngày
thường, bao giờ cũng hơn chai ca-
bernet sauvignon, nghe hết
 
miles davis đến mahler, hết
beethoven vòng trở lại miles-
davis, cho đến khi bên ngoài
trời nhá nhem, nổi điên, xách cặc
 
lội xuống baker beach, trên con
dốc thoai thoải đầy vàng, băng ngang
presidio base, đưa mắt
ngó từng hàng bia mọc san sát,
 
trắng hếu trong nghĩa địa, cho tôi
cái ảo giác, ai như ông thanh-
tâm tuyền, đứng rải thơ tự do
lên đầu một bầy cừu thật ngoan,
 
dưới ánh chiều đã chập choạng, cảm
như mọc another hole in
my head và từ trong sâu hoắm
đó tuôn không biết bao nhiêu là
 
những con chữ đã thuần, chuẩn thực
hoành tráng hệt câu, chữ văng ra
từ mồm nhà thơ nguyễn duy, chúng
lẫn vào nhau dập dềnh trôi, ở
 
những ngày nắng, nóng thế này “cõi
dương còn thế nữa là cõi âm.”*
mày mặt nhão, chảy hệt mấy mặt
đồng hồ trong tranh dali, cố
 
định thần tôi tha thẩn lội ngược
về giở từ điển tiếng việt, dò
ở vần u, chữ u mê được
định nghĩa như mê muội, không còn
 
phân biệt, nhận thức được điều hay
lẽ phải; tôi mặc mẹ ano-
ther hole in the head, cũng như
tay nhà thơ đương bị u minh
 
ám chướng, gọi cho scatha, tôi
nói “thank you for everything.”
thực thuần, chuẩn.
 
 
--------------
*Nguyễn Du, “Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh”.
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018