thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Sau khi lửa đã tắt
đêm nhão và giọng kể về một thế giới bị tràn ngập
mưa phân nhánh và xoá bỏ trên cánh đồng dậy thì
những cánh tay dài cúi xuống nhân dạng đọng lại trong giấc ngủ bị úng
người đàn bà bước giật lùi rơi tự do vào cơn trốt nhiệt đới
trốn nỗi đe dọa đến từ rạng đông nơi những ngón chân bị bức rễ nhỏ nước ròng ròng vào mặt đất
 
sau đống trí nhớ lẫn lộn giữa mớ quần áo phế thải
những người đàn ông bưng ngọn lửa khỏa thân chạy dọc thành phố
đêm khát
                dựng mặt
                                vết sướt ngực trần khua vang hành lang
họ diễn hành qua mùa đông qua những nông trại khét mùi bơ sữa
kéo theo cỗ xe bò dẫm lên hoa quả mùa nhan sắc ẩm mốc mùi đất
mùi trăng mùi cỏ mùi rừng nhiệt đới
thất lạc giữa mùi vúi đàn bà từ ngày đầu tiên bầy chó đánh hơi mùi nước tiểu
 
thành phố giàn trải lễ vật trên mông gái đĩ
mọi vật đều được đặt trong tình trạng lửa đã tắt
thỉnh thoảng tầm nhìn vết thương bị cắt bỏ và thay thế bằng bộ phận khác
chỉ có xe cứu hoả dừng lại trước nhà xác dăm ba ngày rồi cũng êm chuyện
chỉ có mông gái thổ nở rộ dọc mùa lễ hội thập phương
du nhập cả hang chợ trời và những đám mây sẩy thai trên vũng nước
 
nhà khảo cổ ghì ôm bộ ngực săn cứng gọi hoài những ngôi mộ thất tung quá khứ chạy loạn từ hành tinh xa
ghim qua ngón chân chạy theo mãi những trụ đèn ra biển trầm tích
gào xé giữa những ngón tay từ khước dục vọng
tháng mười mang tuổi thơ đi tìm những cánh cửa nơi cất dấu những thung lũng những đồi núi những sa mạc những quả bóng xẹp
 
đập vào mặt mình những tảng đá hồi tưởng khủng khiếp
cuộc thiên di vỡ bấy theo những đợt núi lở
nhào lộn trong cơn sóng những con sông hèn mọn dẫn nước ra biển tự sát
 
đã bắt đầu rơi
những đáy sông đen đóng khung quanh kinh thành cổ
những bức tượng rướn người nửa đêm cám dỗ
tiếng động của ánh sáng của bóng tối của tiếng cười tiếng gào thét
đã bắt đầu rơi
từ giọt nước ngầm im bặt ngàn xưa trong não bộ
 
nhạt quá
những hớp rượu ném xuống lòng sông cháy bùng mười hai giờ sáng
ràn rụa tia chớp ngăn lấy những sợi máu lồng lộn cuống họng
di chuyển đời mình về phía mặt âm không gian
băng hoại những đường gân tháng mười một xanh mướt tĩnh mạch
 
đoạn mở mùa xuân
nơi nguyệt đài khép lại
khoảng giữa tiếng động và sự lắng dịu
khoảnh khắc tĩnh yên mang hơi thở bầy cá heo bay khỏi mặt nước
dội lại đôi cánh vương điệp và những dặm đường trôi về cố hương
nơi tuổi thơ đuổi bắt những canh bạc bên tiếng gà gọi sao mai xao xác
 
chờ đường dao tỏ bày cùng thân thể câm
muzak: nơi ngôn ngữ bị đốn ngã và thính giác bị bôi bẩn nhiều lần trong một lỗ tai
những thằng Joker rủ rê những con Queen già bước vào trò chơi nghìn lẻ một đêm
sao họ có thể chui qua những hang động nhầy nhụa đến thế
 
ai đã mang bóng đêm tưới đều lên những đống lửa buổi sáng
chạy nhảy bên khu vườn trầm uất dưỡng khí
sinh mạng bay đầy theo những tờ truyền đơn rải xuống xưng tụng khuôn mặt
đen khịt trên đường hành hương dấu chân lạc đà tan loãng trước họng súng
hồi chuông vắng mặt
cơn hoang dâm rụng tiếng khóc sa mạc
nỗi buồn bản địa dựng lại mùa trăng quế xưa
 
tháng mười ba
tuần lễ nhân gian đậy nắp và bịt miệng những thùng gỗ gởi xuống lòng đất
cơ hội dành lấy cái chết treo trước ngực câu chuyện nàng Scheherazad
những mảnh vỡ hồi tưởng ném xuống da thịt và xô về biển đông
bơi qua đêm thập tự chinh và tắt thở dưới bậc thang máy tòa nhà cao ốc
 
người đàn bà thức giấc trên thang âm bất lực sau cùng
khép lại cánh cửa và những lối vào vô tận
những đứa trẻ dị bản năm xưa mang tiếng khóc ra khỏi bầu khí quyển
về một thế giới tràn ngập giọng kể và đêm nhão
 
6.2.02

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018