thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Cứ kể lần nữa, loay hoay với ký ức
 
Chả biết thực hay đùa, mỗi bận
làm tình xong ả ưa hỏi: mày
có biết ký ức màu gì? và
thường, chẳng đợi câu trả lời, ả
 
chìm đắm liền vào giấc ngủ. tôi
nằm đó, loay hoay một mình, loay
hoay liên tưởng đến hoa, quả, cây,
cành trong bức dinner table
 
của henri và thường, ký ức
lập tức bị choáng, ngợp bởi một
màu đỏ lựng; bao giờ hơi thở
ả cũng nồng mùi dâu dại, mái
 
tóc rủ, che nửa khuôn mặt, cho
đến giờ, tôi vẫn không biết ả
tới từ đâu, rồi tôi về đâu;
quyển sách đọc dở, bụi bám dầy
 
trên mặt ả bỏ mặc nơi góc
phòng, bao lâu nay thôi thúc trong
tôi ý nghĩ chồm qua người ả
nhặt nó lên mà chả hiểu sao
 
tôi cứ nằm đó, loay hoay một
mình, loay hoay liên tưởng đến những
vòng tròn đồng tâm nâu, xanh, trắng
trong bức gift của kenneth và
 
ký ức thì, lập tức bị phủ
bởi một màu vàng nhợt hệt màu
ly cà-phê sữa uống mỗi sáng;
tôi nhớ khoảng một phần tư quyển
 
sách có kẹp bức ảnh nhưng chịu,
không cách gì nhớ được ai trong
đó; bận nào cũng vậy, hễ ả
trở người, mái tóc bung ra hương
 
nồng mùi gió cho đến giờ, tôi
vẫn muốn nói cùng ả như nói
với chính tôi rằng hãy rũ bỏ
ký ức, bởi nó chả là cái
 
đinh chi cả, hãy kể ký ức
như một màu trắng trong tranh ro-
bert ryman mà chẳng hiểu sao
tôi cứ nằm đó, loay hoay một
 
mình, loay hoay liên tưởng đến cuộc
tình của tôi và ả, nghe hết
sức cải lương, mai kia mốt nọ
sau mỗi bận làm tình với gã
 
đàn ông nào đó, ả cũng sẽ
hỏi: mày có biết ký ức màu
gì? rồi chẳng đợi câu trả lời,
ả đắm chìm liền vào giấc ngủ.
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018