thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Tuyên ngôn [ơ] & định chế [giễu] của Mở Miệng
Tặng Tống Hiểu Hiền & dịch giả Diễm Châu
 
ngay khi anh mở miệng
có kẻ lừa gạt anh [miếng bánh]
anh khép miệng lại
vẫn có kẻ lừa gạt anh [cháo hành]
anh mặc quần áo
có kẻ lừa gạt anh [đường phảnh]
anh cởi quần áo
có kẻ lừa gạt anh [bánh canh]
 
… thế mà cứ tranh giành [cá dảnh]
… thế mà cứ tành hoanh [một ly nước chanh]
 
anh bước ra ngoài
có kẻ lừa gạt anh [nhân tánh]
anh khép kín mình ở bên trong
có kẻ vẫn lừa gạt anh [nhân tánh]
và nghĩ thật lung về mọi lỗi lầm mắc phải
có kẻ vẫn lừa gạt anh [nhân tánh]
anh chết và được đặt vào áo quan
anh
vẫn bị lừa gạt [nhân tánh]
 
… sá gì một chút hôi tanh
… sá gì một mẩu bánh thánh
 
nhân danh cái gì
nhân dân bất cứ ai:
                   CÁC NGƯƠI HÃY MỞ MIỆNG RA!
                   NẾU KHÔNG LÀ ĐỒ CHÓ MÁ.
 
La Hán Phòng, 8. 2005
 
---------
Nguồn:
Bài thơ "Mở miệng" của Tống Hiểu Hiền [bản dịch của nhà thơ Diễm Châu].
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018