thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Câu chuyện của những hạt cát

 

Chúng tôi bắt đầu xây toà tháp lúc nửa đêm. Sóng yên ắng. Biển yên ắng không còn một chút rì rào. Lâu đài được xây lên một cách nhanh chóng và như là điều tuyệt diệu nhất mà chúng tôi vừa trải qua. Những hạt cát dính đầy tay sau khi chúng tôi đã nhét đầy cát trong đôi giày để đúc thành hai cánh cổng thật đều. Chẳng khắc chạm được những cánh chim, nhưng niềm vui của mỗi đứa cứ như đang bay chập chờn giữa khung hình nhỏ của biển. Những ngọn đèn được thắp lên. Chúng lung linh và chập chờn theo làn sóng nhẹ vỗ rì rào (lúc này chúng tôi mới nghe thấy). Chúng tôi nhìn mãi, không bao giờ biết chán. Những ánh đèn đang hắt ra từ những ô cửa nhỏ của lâu đài như lối vào của những trang truyện cổ tích huyền hoặc.

Và về khuya? Chúng tôi sợ sóng tràn khi trăng lên. Bây giờ là trăng hạ tuần. Chúng tôi ngồi và nhìn. Đêm đã đi qua quá nhanh. Chúng tôi bắt đầu nghi ngờ những ngôi sao trên bầu trời, nghi ngờ mặt trăng kéo dài cho đến tận sáng hôm sau khi mặt trời ló dạng. Nỗi nghi ngờ chạm nhau trong một ánh nhìn nheo mắt. Chúng tôi biết trong đôi mắt ấy đã quá chật hẹp cho một thứ tha, rằng lâu đài của chúng tôi đã bị cuống phăng về biển. Chúng tôi lại kể cho nhau nghe câu chuyện về con dã tràng — con còng còng nắng. Bạn tôi cãi lại đó là con còng còng mưa. Một loáng thôi, chúng sẽ biến mất trong lòng biển, để lại bao nỗi nuối tiếc về một giấc mơ se cát ngàn thu.

 

*

 

Chúng tôi đã đến tận đường chân trời trong một buổi chiều mùa hè. Nắng vẫn còn vàng ươm. Chúng tôi thấy những ngôi nhà của hàng xóm bị chôn vùi trong cát. Những mái nhà bị gỡ nát. Những tấm ngói, những viên gạch vỡ vụn ngổn ngang. Những thanh đòn ngang chạm rồng bị gãy cổ như cái lu vại bị sứt miệng. Những thanh gỗ được chẻ ra từ chiếc tràng kỉ vẫn còn bóng loáng. Lạ chưa, chúng tôi thấy những mảnh vỡ vẫn đang còn rướm máu. Những giọt máu vẫn còn tươi trên cát, trên gỗ, trên những miếng đất nung. Chúng tôi bắt đầu đào bới.

Sóng từ đâu bắt đầu nổi lên ào ạt. Chúng xô thật mạnh vào những lớp cát. Chúng xô cát từ núi tấp đầy cửa biển. Những con hến nổi trôi tấp đầy bờ. Chúng tôi dừng lại và xúc hến lên những chiếc thuyền thúng.

“Nhìn kìa! Chúng đang vào nữa đấy, chúng đang lũ lượt tấp vào.”

Một trận bão hến đã ập vào đường chân trời của chúng tôi.

Ngoại tôi nói: “Hến nhiều thế thì sắp đói to đấy.”

Hôm sau, cửa biển ngoài đường chân trời đã bị lấp lại. Chúng tôi đã bị mắc kẹt lại nơi đó, không trở về được nữa. Gió nghẹt đứng trên hàng tre chẳng nghe tiếng chúng tôi cầu cứu. Chúng tôi hét nhưng gió chẳng nghe thấy gì:

“Chúng tôi ở đây... Chúng tôi ở đàng này...!”

Ngực gió vô hồn. Chúng tôi đang thở thật khó nhọc. Trái tim dường như đã chật. Những xác hến trắng phau trôi tấp thành từng mảng. Những cơn cuộn dòng xám ngắt. Những dòng mênh mang tím ngắt đang trôi dật dờ vào một chiều áp thấp. Sóng cuộn. Xác xô. Lòng chúng tôi cứ rệu rã, cùng những mảng cát từ lâu đài cát. Chiếc tháp đã rũ dần đỉnh ngọn.

 

*

 

Bầu trời hiện ra dưới mùa thu có màu đỏ tía. Những tán mây nặng trĩu đã chảy mạnh về phía tây. Chúng tôi tiếp tục thu dọn. Những mảnh gỗ hương bị gãy từ một mái nhà nào đó vẫn còn thoang thoảng mùi thơm. Những đôi mắt, những bàn tay, những mái đầu bạc trắng. Những mảnh chén vỡ, những manh chiếu rách và những đôi giày thủng gót... Chúng tôi xếp chúng lại và chôn trong những huyệt mộ hình tròn được khoét sâu vào tận bên kia của thế giới.

Sương bắt đầu lấm tấm che giấu độ ẩm trên màu xanh của bãi cỏ như những đôi mắt phù thuỷ. Những đôi mắt thả từng chùm lấp lánh của mặt trời về chiều. Chúng tôi ngồi lại và viết nguệch ngoạc từng dòng chữ. Chúng tôi không thể nhận ra những nét ngoằn ngoèo như thứ cổ tự mà ngày xưa ông tôi đã vẽ trên đỉnh tháp ở cổng làng. Chiều đang thở trên những thóp nắng còn sót lại. Buồn hắt hiu. Những gương mặt ngày xưa mang dáng búp sen với nụ cười hiền không còn nữa. Đuôi của con rồng và và hàm răng uy mãnh đang luẩn quẩn đâu đó trong những hạt sương. Chúng cũng lặn chìm khi đêm đến.

Đêm đã tràn theo từng đợt sóng. Không có nến. Những nang mực khô dạt đi dạt lại phát quang những đốm màu xanh lạnh. Chúng tôi ngồi im lặng và nghe sóng vỗ. Tất cả là một trò chơi bí ẩn. Sự tò mò đang dò dẫm trong đêm.

Một đứa thầm thì:

“Nước đục. Chúng đang có màu xám.”

Một lúc, những đứa khác nói theo:

“Đợi mặt trời lên.”

“Không, mặt trời chỉ là ảo ảnh, những ảo ảnh trong vòng đá, bụi rong biển và cá.”

“Chúng đang di chuyển.”

“Giá như mọi chuyện tốt đẹp hơn.”

Chúng tôi nghe tiếng thở dài và sự nín lặng đang nuốt vào trong.

“Chỉ có sóng. Ở đó hoàn toàn không có nước. Ừ đúng vậy, chỉ là ảo ảnh.”

Chúng tôi ngủ thiếp trong giấc mơ mệt lả. Những bàn chân tiếp tục bước đi để tìm chiếc chìa khoá theo tín hiệu âm thanh tựa như trò Morse. Bầu trời không một ngôi sao. Sương đã thấm lạnh trên đầu và nhỏ giọt xuống vai áo. Chúng tôi nghe tiếng lập cập trong những kẽ răng, tiếng rột roạt của những đôi chân còng gió đang lao trên cát.

 

*

 

Buổi sáng thức dậy với sự hồ nghi đang lướt đi trên ngọn sóng. Mùa thu có màu bạch kim. Những dòng chữ hôm qua đã lấp vùi với một màu nước mà chúng tôi không thể hình dung ra được trong đêm.

Mọi thứ bây giờ đã mang màu xám rêu của những tiếng thở dài, những tiếng nín lặng đang nuốt vào trong và cả tiếng rột roạt của những con còng gió.

 

 

------------

Đã đăng:

Mộng du  (truyện / tuỳ bút) 
... Bọn chúng đen ngòm và bu bám vào cả người mày à? Tao biết chúng là cả một màu đen rặc đấy. Tao sợ những cái miệng cống màu đen há ra. Chúng đã nhai và nuốt tất đấy. Chúng đã nuốt cả màu xanh ở thành phố này, đất nước này vào trong cái miệng đen ngòm. Mày nhìn kìa, những con đường lởm chởm những bóng màu đỏ. Rồi tao sẽ tìm ra viên ngọc màu xanh... (...)
 
Loài thú biến dị  (truyện / tuỳ bút) 
... Kỳ lạ thật, người ta lại phát hiện chúng có những bộ xương y hệt một người đã quá cố hơn một trăm năm về trước, đặc biệt là cái hộp sọ ngắn hớt về phía sau như một loài tinh tinh. Chúng không còn nguyên trạng như trong trí nhớ hay nỗi ám ảnh kinh hoàng của rất nhiều người già còn sống kể lại... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018