thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Sân khấu không màn
 
Bất ngờ gặp lại em
Tôi hoàn toàn bình thản
(Đúng ra phải nói là không bình thản thì làm gì bây giờ vì chung quanh đông người ta quá)
Nhìn ngắm em
Và chợt nhận ra
(Đúng ra phải nói là anh đã cảm thấy ngờ ngợ như thế từ 10 năm về trước rồi, nhưng lúc đó em còn bé quá)
Tôi phải lòng em
Như phải lòng một căn nhà ở bờ biển
(Đúng ra phải nói đó nó là một dinh thự vì nó bự quá)
Tôi đã để vuột mất em
Như lỡ một chuyến tàu
(Đúng ra phải nói là lỡ một chiếc UH-1 để nó chở thẳng ra ngoài tàu sân bay lận)
Giờ đây em sâu thẳm
Tuy em chưa cất tiếng ca
(Đúng ra phải nói là em vượt lên trên mọi giọng hát, vả lại đã nghe em hát bao giờ đâu)
Rồi cảnh tượng cứ tiếp tục lập lại đều đều như thế
Cứ hai câu là một lần đúng ra
Y như nhạc... tối giản
Và đây mới là cliché:
Cho đến khi “chàng” ngã quỵ
Mắt trợn trừng
Mồm ứa máu
(Mà mất nàng thì vẫn là mất nàng
Mất “mát” như những bọt nước trong cơn mưa)
Điệu vũ chợt khép lại.
Hạ màn.
(Phải nói là chuyển cảnh, chứ có màn đâu mà hạ)
 
 
 
---------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018