thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
3 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [2]

 

 

ĐỀU LÀ DO SỰ LỰA CHỌN CỦA CHÍNH THI SĨ

 

Chỉ còn mấy bước chân nữa là chàng chạm vào đỉnh núi cao nhất.

Của danh vọng và tiền bạc

 

Những con chim kêu thì thầm bên tai thi sĩ như vậy. Thi sĩ cố hết sức leo qua những mỏm đá, chân của chàng cứ bước đi mà không cần suy nghĩ như những ngày chàng giẫm đạp mọi người để leo lên

 

Nhanh lên chàng ơi, những bước chân của chàng thật tuyệt vời

 

Chân của thi sĩ tê cứng, đôi ủng đã rách. Thi sĩ phóng tầm mắt nhìn đỉnh núi, những sườn núi nghiêng lởm khởm đá nhọn, và rùng mình khi nghĩ đến vực sâu. Thi sĩ cũng không biết tại sao mình phải liều lĩnh tính mạng của mình như vậy? Thi sĩ nghẹn thở với ý nghĩ mình tự giết mình, bỏ lại ba đứa con gái nhỏ

 

Những chú chim vẫn thì thầm: Đó là lý do vì sao chàng lại ở đây. Thi sĩ vội vã gào theo: Tôi ở đây, tôi ở đây...

 

Gió và mưa lạnh buốt. Một chú chim trượt chân rơi xuống trên tay thi sĩ, hai mép rỉ máu. Hai mắt nó nhìn thi sĩ lần cuối trước khi thi sĩ cũng sẽ múa mép đến bật máu như nó

 

Và rơi xuống thành một con chó nhỏ canh giữ báu vật của nhà Vua

Ở ngay chân núi

 

 

THI SĨ CO RO TRONG GÓC PHÒNG CHỜ SỐ PHẬN CỦA MÌNH

 

Sau hội nghị & rượu say, thi sĩ chỉ nhìn thấy những ánh mắt khiêu dâm.

Thi sĩ lo lắng về điều tồi tệ nhất. May mắn không có gì xảy ra. Chỉ có sự im lặng

 

Đêm xuống. Chỉ cần trốn sau cánh cửa trong phòng khách sạn, thi sĩ làm các anh ở Chủ tịch đoàn tìm hoài không thấy. Có anh ngẩn ngơ, tiếc nuối. Trốn mãi cũng buồn, thi sĩ nhón chân ra khỏi phòng

 

Tất cả những gì thi sĩ thấy vượt ra khỏi những tưởng tượng điên cuồng nhất

 

Có một cô gái dang hai chân tay, hình như cô bị đóng đinh trên giường như Thiên Chúa ngày xưa trên thánh giá để cứu rỗi cho các thi sĩ. Thân thể của cô màu xanh nhạt trên chiếc giường cũng màu xanh nhạt. Gương mặt cô câm nín màu xanh nhạt, những tiếng rên mà thi sĩ chưa bao giờ nghe thấy cũng mơ hồ màu xanh nhạt

 

Chỉ có màu thời gian suốt đêm là màu hoa sim tím, khi bị vò nát hoá thành màu đỏ. Cô gái ấy chảy máu

 

Mẹ nhắc thi sĩ đi ngủ để sáng mai dậy còn đủ sức nghe tham luận

 

Đêm đó thi sĩ mỉm cười

 

 

ĐONG ĐƯA

 

Những chao đèn trên trần phòng khách sạn đong đưa qua lại

Làm mọi thứ mờ ảo...

Thế giới đang méo mó dưới mắt thi sĩ

 

Nó đang xảy ra một lần nữa

Lần này là với thi sĩ

 

Bầu trời không còn màu xanh mà đang chuyển sang màu đỏ vì mặt trời đã tống cổ mặt trăng qua một bên. Những cái chao đèn được kéo lên trời để làm ngôi sao như những thằng hề đang được người ta kéo lên sân khấu để làm thi sĩ. Chiếc áo choàng đen của nó tung phủ ra trông như phù thuỷ, có thể biến mọi thứ thành tiền. Trái đất nhanh chóng bị áp đảo bởi bóng tối, một thứ bệnh dịch hạch đen mà thi sĩ biết nhân loại đã trải qua và bao nhiêu người chết thảm. Sợ hãi phủ xuống từng ngóc ngách và ngõ hẻm dưới ánh trăng. Ai cũng im lặng. Mở miệng người ta sẽ không cho ăn

 

Thi sĩ khóc mỗi lần mặt trăng giành lại quyền kiểm soát, toả được chút xíu ánh sáng xanh mát lạnh dịu dàng. Cái ý nghĩ mình đang phủ lên để trả thù làm thi sĩ bớt đau đớn

 

Ôi chao là sự trả thù của thi sĩ ở khách sạn & hội nghị

Ai dám nói thảm hại?

 

 

----------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018