thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Chàng trong đôi mắt ngưỡng mộ của những người đàn bà
 
ai gần chàng hơn là ma-ri, người thiếu nữ trinh trắng đã mang thai và sinh ra chàng, người đã đặt tên cho chàng theo sự gợi ý của thiên sứ, người đã mang chàng ra khỏi bết-lê-hem nguy hiểm tiến về ai-cập an toàn hơn trong một đêm tối mù. khi ấy chàng vẫn còn là một đứa bé nhưng chẳng bao giờ quá đỗi ngây thơ nghĩ rằng mình là một đứa bé. chàng như một đứa bé lớn hơn những chàng trai trẻ tuổi. chàng trên lưng lạc đà trong tay ma-ri, đưa mắt nhìn vào đêm đen mịt mù và tiếng khóc của những bé trai cùng gia đình chúng trong thành phố theo gió bay xa. chàng khởi đầu cuộc đời lênh đênh của mình vào một ngày buồn, như đêm chàng ra đời.
 
một người đàn bà khác đã đến gần chàng hơn sau khi chàng rời ngôi làng nghèo khó vào cuộc đời. cuộc đời cô dường như đã chấm dứt. có một thứ quyền lực tối tăm trong đôi mắt, trong tâm hồn và trong thể xác cô. cô chẳng thể làm gì hay chống cự bởi vì cô đã bị cuốn theo cơn lốc xoáy và cuối cùng sẽ rơi vào trong một hố thẳm. chàng đi ngang, gần cô, chẳng nói gì, nhưng những quyền lực của sự tăm tối trong cô đã bị những cơn lốc từ mắt chàng cuốn mất. từ đó cô trở nên một người đàn bà tự do và tình nguyện đi theo đoàn người đến bất cứ nơi nào họ đến. chàng luôn luôn ở trước cô một khoảng xa không bao giờ vói tới nhưng mùi hương thánh khiết có thể bay chạm.
 
cũng có một vài người đàn bà ghé ngang chàng trên dặm đường dài, chắc không lưu lại dấu vết gì sâu đậm hơn. người đàn bà đến giếng nước vào giữa trưa để không thấy ai đến, người đàn bà bị đám đông vây quanh chuẩn bị ném đá, người đàn bà goá đến nài xin sự sống cho con trai, con gái mình. những người đàn bà khóc lóc đấm ngực dọc đường via dolorosa, nhưng những người chôn chàng không phải là những người đàn bà, dù họ có ngưỡng vọng chàng từ đáy biển. họ lại đến trong buổi sáng ngày đầu tuần với giỏ đầy những dược thảo và nỗi buồn mênh mông đầy những gót chân, những người đàn bà đã phần nhiều đi vào lịch sử.
 
rồi cơn gió bay qua, những người đàn bà biến mất, chỉ còn lại chàng cùng bình minh vừa mới dựng lên.
 
 
 
 
-------------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018