thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Mưa móc lồn... dân tộc*
 
Có hai người xưa đã yêu nhau mèo**
Nằm dài nghe mái tôn. Mưa – ôi nhớ –
không biết phải làm gì. Chồng đi vắng,
tôi nghĩ nhiều chuyện thường xuyên. Lại ném
mưa. Tôi nhớ chồng rồi ……… nhớ ếch _ nằm
dài thêm nữa? Tôi đốt lửa để tìm
đến chàng. Không ở hốc và bụi rậm,
chẳng lẽ chàng trốn tôi – sao không báo
trước – hay tôi quá mạnh tay với chàng***
Buồn vì không ai trò chuyện ngoài vườn _
Tôi lết lôồng**** quay trở lại nhà. Cóc
có thể thay thế được chàng? ngay góc
cửa – hương của tình yêu đầu nhắc nhở*****
Kéo quần, tôi ngồi xuống cạnh đèn. Cóc
nhảy sang bên. Tôi đổ mồ hôi vì
phải xoay vòng. Bực mình, tôi bỏ vào
buồng _ mặt đầy mụn mà bày đặt làm
phách. Biết vậy nằm nghỉ sướng hơn, thua
thiệt _ thế là toi cả đêm. Đủ moá******
từ nay… Đừng hòng ông kiếm. Gí buồi
Tây Cống mùa mưa 2003
-----------------------------------
Chú thích
* Móc hoài vẫn y nguyên
** Thơ Nguyễn Phan Hách: Có hai người xưa đã yêu nhau
*** Dân gian (cụ thể là Vũ Ngọc Giao) kể: Có người đàn bà chồng đi vắng, đêm mưa thắp đèn ra vườn đái. Vừa ngồi xuống, bà ta đã cảm thấy là lạ hay hay bởi một thứ gì đó – nhìn kĩ, là một con ếch. Cầm hai chân nó kéo ra vì sợ, theo phản xạ – ếch búng thật mạnh để thoát thân…cứ thế người đàn bà lại kéo. Sau một hồi lâu, có tiếng thở nhẹ nhõm, có tiếng kêu bịch _ chú ý thì thấy một người đang bước vào nhà, rất nhanh nhẹn
**** Phát âm kiểu Quảng Nam
***** Thơ Nguyễn Phan Hách
****** Phát âm kiểu Quảng Nam
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018