thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Vào những ngày không thể làm thơ được
 
những ngày ngồi chồm hổm trên chiếc ghế còn ướt
cố tránh vết sơn bẩn trên mặt bàn
tôi giống như một người bị bón
đăm chiêu hàng giờ ngồi ngó các công trình bằng giấy
chẳng phải vậy sao
những chữ nghĩa cũng giống như những thức ăn hàng ngày
nó đi vào, nó muốn đi ra
không ra được, nó bứt rứt
đau ở dưới, đau ở trên
đau ở giữa
đau lung tung hết, bất cứ chỗ nào có thể
tôi phải ngồi xuống
cố gắng đục đẽo, bóp nát, vò xé, cào cấu
thứ làm cho trái tim tôi nặng
khoảng không phía trước tôi nặng
bầu trời phía sau tôi cũng nặng
đâu đó dưới những lớp đá đè nén nhau để tồn tại
có linh hồn tôi ngộp thở
vì những đè nặng của chữ
bò lổm ngổm những sớm mai
đưa mắt nhìn tôi và ao ước thoát ly
tôi nói đi đi
mà tay tôi đưa ra níu lại
chẳng bao giờ tôi có thể níu một điều gì đã ra ngoài tay với
mỗi ngày tôi kêu réo
tôi lắng nghe
những tiếng vọng của đá núi
tiếng suối reo
khuôn mặt vô cảm đục khoét vào rốn biển
tôi nặng nhọc khuân vác những đám mây
tôi mệt mề ngó mặt trời
và đêm tĩnh mịch tôi trèo lên những ngôi sao
tôi qua lại giữa hai khoảng cách
làm tình với niềm hạnh phúc đã gẫy một chân
rồi lặng lẽ, nuốt nước mắt trở về
những ngày tôi trố mắt nhìn ô chữ nhật trắng
tôi mường tượng đến cái quan tài bằng giấy cứng
người ta sẽ đẩy vào lò thiêu
tất cả những hôn mê chìm đắm của đời tôi
tôi hộc tốc chạy về để chôn giấu lần cuối
nhưng những điều tôi làm thường muộn
không còn gì chỉ còn cánh cửa sổ hoang vu
 
 
 
 
-------------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018