thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
LÀM THƠ [12]
 
Đã đăng: LÀM THƠ [1] - [2] - [3] - [4] - [5]
[6] - [7] - [8] - [9] - [10] - [11]
 
 
Nhưng tiếc thay, những cái vỗ tay của đám xu thời đã lấn át tiếng nói của lương tri và biến những khát vọng thiêng liêng, những đề xuất nghiêm chỉnh thành trò cười. (Mai Vũ)
 
 

Thơ ngày xưa không phải là những tiếng vỗ tay

 
Mà là chữ giữa những ngón tay
Mềm mại luồn trơn
Như rắn
Nên nhiều khi tức mình
Người ta nhắm vào thơ
Mà bắn
 
Thơ ướt như cái lưỡi
Mềm mại vào sâu
Chạm nhẹ mà đau
Nên nhiều khi người ta nhắm vào thơ
Rất lâu
 
Có khi bay sượt một mảnh da đầu
 
 
 

Nhưng bây giờ tự nhiên thơ lại làm những tiếng vỗ tay

 
 
Vỗ của hai bàn tay
Làm ai cũng chau mày
Vỗ của một bàn tay
Làm ai cũng loay hoay
 
Vỗ hết mấy ngón tay
Rồi cả đám bàn tay
Như những gã rượu say
Vỗ tay và vỗ tay
 
Vỗ tay và vỗ tay
Vỗ tay và vỗ tay
 
Trường sa và Hoàng sa...
Vỗ tay
 
Sách in và bị nghiền
Ai đem thơ đi thiến?...
Vỗ tay
 
Ai lãnh đạo nhà văn
Thơ vẫn thấy lăn tăn...
Vỗ tay
 
Giọt nước mắt của thơ
Máu và hoa bây giờ
Chúng ta còn mắc nợ...
Vỗ tay
 
Vỗ tay bà cho ăn bánh
Không vỗ bà đánh lên đầu...
Vỗ tay
 
Vỗ tay váng cả đầu
Những gương mặt màu nâu
Vỗ tay mạnh và lâu
Làm cho thơ cấm khẩu
 
................
Thơ thử làm một bài toán, hy vọng toán dĩ tải đạo:
 
Đề bài: cho 2 x 2 = 5, chứng minh rằng người vỗ tay với anh hề là một?
Giải:     <=>     4  = 5
Trừ 2 vế với 3, ta có:
           <=>    1 = 2
Mà người vỗ tay và anh hề là hai, mà 1 = 2 thành ra người vỗ tay và anh hề là một.
...............
 
 
 

Thơ chẳng còn gì hết

 
Ngoài những tiếng vỗ tay
Bịt miệng kiểu rất hay
Vỗ tay và vỗ tay
Làm cho thơ tá hoả
 
Vỗ tay
 
Thơ quên mất trong đầu
Một vầng trăng vằng vặc
Cuộc phiêu lưu Mít đặc
Biết tuốt ở tận đâu?
 
Vỗ tay
 
Bao nhiêu thứ xảy ra
Thơ ồn như cái chợ
Kiểu đại gia đổ nợ
Bỏ của chạy lấy người
 
Vỗ tay
 
Vỗ tay và vỗ tay
Ôi chao mấy ông này...
 
 
 

Thơ chỉ còn một cái gì trống rỗng

 
Không có gì có thể lấp đầy được thơ
Vỗ tay
 
Vỗ tay và vỗ tay
Nhưng thơ vẫn cố nói:
Khi thơ khát hay đói
Không thể đổ cơm và nước
Vào. Đổ nước nhiều sẽ làm thơ chết đuối
Dưới ao
 
 
 

Thơ lật trang của ngày

 
Vỗ tay
 
Bóng tối của bạn là những trang giấy
Mà thơ đang lật qua
Thơ đang nhập vào bạn
Không phải để lên đồng
 
Đó là sự trung thực của bóng tối
 
Vỗ tay và vỗ tay
Ôi chao mấy bà này
Cứ ngồi vỗ tay miết
Hay là bả cũng điếc?
 
Thơ muốn chứng minh sự khốn nạn của bóng tối
Vì bóng tối đã lấy đi đôi mắt của thơ
Và nghiền nát chúng
 
Vỗ tay vả vỗ tay
Ôi chao mấy ông này
Cứ theo vỗ tay miết
Hay là ổng bị liệt?
 
Một giọt của bóng tối
Rơi trên núm vú của thơ
 
Thơ viết về sự bí ẩn của núm vú
Ngày ngày nuôi thơ
Ngày đã hơi xưa
Sữa đã hơi chua
 
 
 

Một đôi mắt nhắm

 
 
Thơ mở chúng ra trong đôi mắt của thơ
 
Vỗ tay và vỗ tay
Ôi chao cuộc đời này
Vỗ tay tràn cung mây
Chắc có chuyện gì đây?
 
Luôn luôn thức
Trên chiếc giường bị ướt
Như thể có một đài phun nước
ở trên giường
 
Đó chính là mạch máu của thơ
Thơ đang tự cắt mạch máu mình như vậy
 
Vỗ tay và vỗ tay
Tát hàng ngàn cái này
Vào mặt dày chữ nghĩa
Tối tăm cả mặt mày
 
Chứng bệnh mất trí nhớ
Của người hay giả vờ
Nên đã thành câm điếc
Ên ã ành âm iếc
 
Làm cho ai cũng tiếc
 
 
 

Khi không có ai vỗ tay, thơ ngồi lắng nghe mưa

 
Đừng vỗ tay
Ánh sáng của những bước chân, một làn mưa bụi mỏng
Mưa bụi là không khí, không khí là thời gian
Ngày đã ra đi, đêm còn chưa đến
Xung quanh chỉ còn một đám sương mù
 
Đừng vỗ tay
Hãy lắng nghe thơ như bạn lắng nghe mưa
Nghe những gì thơ nói
Với đôi mắt mở vào bên trong giấc ngủ
 
Thơ đang mưa như bước chân rất nhẹ
Một tiếng rì rào của âm tiết
Ngôn ngữ không còn trọng lượng
Thời gian nhẹ tênh chỉ nỗi buồn là nặng
 
Đừng vỗ tay. Im lặng
Lắng nghe thơ như lắng nghe mưa
Cơ thể của thơ là hơi nước
Gương mặt của thơ là bóng đêm
 
Tiếng vỗ tay của bạn làm ướt thơ
Tiếng vỗ tay của bạn làm cháy thơ
Tiếng vỗ tay của bạn làm mờ ánh mắt của thơ
 
Lắng nghe thơ như lắng nghe mưa
Năm tháng trôi qua khoảng khắc nào còn lại
Bạn phải nghe tiếng bước chân của những người xung quanh
Họ không phải ở đây không phải ở đó
 
Bạn hãy lắng nghe họ
Những tiếng khóc im lặng
Vẻ đẹp của sự lặng im thua thiệt
Thời chữ nghĩa lên ngôi
Không phải lúc đó mà là bây giờ
Những tiếng kêu Mở Miệng
Lắng nghe tiếng chân thời gian
Những nơi bạn giả vờ không biết là đâu
Họ đang nói lời của máu
 
Lắng nghe mưa đang chạy
Đêm nay mưa nhiều hơn tiếng vỗ tay
Nhiệm vụ của bạn là trang giấy này
Mà bạn đang lật qua
Đang chứng giám
Bạn đừng có vỗ tay
 
 
 

Đừng vỗ tay, trong bài thơ bạn phải đi tìm ngọn núi

 
Mặt trởi bị vùi sâu trong rừng
 
Trong bài thơ bạn phải đi tìm con thuyền
Trôi dạt trong đêm
 
Bạn sẽ không quên
Tiếng vỗ tay xây xẩm mặt mày
Hiện đại hơn micro không dây
 
 
 

Đừng vỗ tay, đôi mắt của bạn sẽ bị lạc trong rừng

 
Tay của bạn chạm vào thơ
Giấc ngủ của bạn đang lớn
Nhưng giấc mơ của bạn nằm thảm hại trong căn phòng này
Chúng ta bao nhiêu người cũng còn quá ít
 
Bên ngoài một chiếc taxi
Chở một hồn ma quá tải
Có môtô dẫn đường hú còi một hơi dài
Bạn có đi đâu người ta cũng dắt đầu quay lại
 
Vậy ngày mai có còn là một ngày khác?
Thật không không thật thật không...
Vỗ tay vỗ tay vỗ tay
Đồng lòng đồng lòng đồng lòng
 
 
 

Đừng vỗ tay, mỗi đêm thơ nhìn...

 
Lên bầu trởi cao xa và rộng
Thấy các ngôi sao đang viết
Những điều bạn không hiểu
 
Và thơ cũng biết
Lúc thơ đang mải mê tìm chữ
Ai đó đã đánh vần tên thơ
Thành
Ngu ngơ
Lơ ngơ
Bơ vơ
Cơ nhỡ
 
Trong giấc mơ
Thơ tưởng mình là một câu thần chú
Không biết mình phù du
U đựng rối mù
Hay đang âm u
Hay u mà ác
 
 
 
Đừng vỗ tay, thơ đang nối chúng ta với nhau
bằng mạch máu
 
Cơ thể của thơ đang hoà trộn vào cơ thể của bạn
Mùa xuân trong bóng đêm
Lưỡi của thơ như mặt trời trong khu rừng của bạn
Bạn có thấy nóng không?
 
Thơ là đêm thơ là nước
Thơ là rừng mà tiến lên phía trước
Thơ là lưỡi thơ là cơ thể
Xương của thơ là mặt trời
Thông qua các mạch máu của đêm
Thơ đang hoà vào bạn
Bạn có thích không?
 
Bạn là bóng tối
Bạn là rừng trong ánh mặt trời
Bạn phải đi qua thôi
Trước mặt là ánh sáng
 
Mặt trời của thơ trong mặt trời của bạn
Rừng của thơ trong lưỡi của bạn
Cơ thể của bạn trong cơ thể của thơ
Máu của thơ vùng vẫy trong bạn
Như sự vùng vẫy của mặt trời
Bạn có sướng không?
 
Vỗ tay vỗ tay vỗ tay
Đồng lòng đồng lòng đồng lòng
 
 
 

Đừng vỗ tay, thơ vẫn đang phân vân giữa ra đi và ở lại

 
Ngày từng có
Một tình yêu im lặng của chính mình
Chiều đang thu lại trên một cái lá mỏng
Nơi mà thế giới này toàn cát bụi đá rơi
 
Bạn cứ việc vỗ tay kêu trời
 
Tất cả nhìn thấy và hiểu
Gần như không còn ai xúc động
Chỉ tức giận
Và đau
 
Vỗ tay vỗ tay hơi lâu
 
Giấy sách bút chì và những bài thơ cũ
Bạn chỉ còn lại hình bóng của cái tên
Lo mình bị gạch trong lá phiếu
Bạn không còn lo chữ nghĩa mất thiêng
Bạn chỉ sợ mất quyền
Ngồi vào ghế người ta sẽ tôn thờ
Hay tôn lờ đờ
Vì cũng mệt
 
Thời gian đập nhịp rộn ràng
Trong một nhịp không bao giờ khác đi của mạch máu
Ánh sáng hắt lên bức tường thờ ơ thơ thơ hỏi thở
Một vở kịch ma quái
 
Thơ nhìn thấy mình ở giữa một con mắt
Không phải quái vật không phải dị nhân
Một cái nhìn đăm đăm
Vào bản thân mình trống rỗng
 
Thời điểm chia ly. Bất động
Ở lại và ra đi
Bạn có còn lại một chút gì
Ngày xưa bạn từng có...
 
 
 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018