thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
LÀM THƠ [7]
 
Đã đăng: LÀM THƠ [1] - [2] - [3] - [4] - [5] - [6]
 

tưởng tượng, hay là khi thơ mắc cở

 
thơ có hơi chút xíu căng thẳng
và tức giận. khi đến nơi
không được mời
vào phòng ăn tối. nghĩ cũng tội
 
vì đói bụng và mắc cở nên thơ tuyên bố:
thơ không thuộc về những kẻ trong phòng
đang quẹt mỏ
ăn và nói cười nhí nhố
 
nhưng rõ ràng là thơ đang đau
khi bạn nhìn đôi lông mày thơ đang nhíu lên
nhăn như muốn khóc
 
thơ không biết người ta đang nghi ngờ
những tình cảm cải lương
những uốn éo làm hề. đã hết thời
của nó
 
chẳng còn ai ngồi đọc-giữa-các-dòng
những ẩn dụ lòng thòng
 
cũng chẳng ai thèm nghe thơ giải thích
người ta chỉ đọc thông báo dán trên tường
như ngày mấy phát lương
và khi nào có tiền thưởng
 
chẳng ai còn ngồi tưởng tượng
ai? không ai. toàn những kẻ có tài
nhún vai. học hai bài
có ba bằng. cao cấp
rồi đi làm. ăn. hơi mập
 
chẳng còn ai đọc những điều cay đắng
của thơ. đọc vào không chừng bị lơ ngơ
ra đường xe cán
vỡ
 
thế giới quá rộng lớn
đầy những ám muội
mà thơ còn ám chỉ
bắt mọi người suy nghĩ
 
...
 
bạn đừng hỏi
bạn sẽ nhận được gì ở thơ
khi các nhà thơ cứ dùng ngón tay của mình
viết lên không khí
một-bài-thơ. làm sao ai nhìn thấy?
 
ai? không ai. toàn những kẻ có tài. nhún vai
vậy các nhà thơ viết ra để làm gì
để làm gì? để làm gì? để làm gì...
thứ-thơ-không-có-gì-như-không-khí-ấy?
 
các nhà thơ trách bạn không nghiêm túc
khi đọc thơ
phải lắng nghe như đang lễ nhà thờ
nhưng ai? không ai. toàn những kẻ có tài
có thể mở ra một gói-quà-bằng-không-khí
 
hay đến lúc nhà thơ thành anh hề
vẽ mặt cố làm trò ảo thuật
bắt mọi người phải nghe?
hay chính thơ đang là kẻ xun xoe?
 
...
 
nhà thơ ngày xưa là người
“dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
mỗi vần thơ bom đạn phá cường quyền...”[*]
 
thơ cười cười
bắt tay mọi người
rất chặt. nói thẳng những bí mật
không giả vờ đi cà nhắc
và nhìn ngay vào mắt
của nhau. nên những nỗi đau
cũng thấm sâu
rất lâu. và ướt
 
cũng có khi nhà thơ phải nói thầm
thơ như mấy bài chính trị vỡ lòng
nhưng đó là lời rì rầm của sóng
nhúng mọi người vào một con sông. chảy âm thầm
như lịch sử
 
cũng có khi thơ hát một bài thánh ca
không phải tử vì đạo
mà là vì mưa. ào ào
 
ào ào ào ào ào ào
 
-> vì không còn ai hét to để mọi người nghe thấy
-> mọi người đang bị bịt mũi nên hơi ngộp thở
-> chỉ còn các ngôn từ trên trời đang rơi xuống
như mưa ngày nào...
 
bao giờ có một khổ đau nôn nao vừa hé nụ
thơ hãy nở tung ra thành một bông hoa. thật lớn. nhiều màu
như sau một trận mưa
cầu vồng phải vút cao. rực rỡ
đau là phải đau như thế
đau là phải đau như thể
đang đau
 
đau. ở đâu?
 
...
 
và thơ hãy cúi đầu
trước khổ đau nhiều hơn thơ đã biết
nặng hơn những con chữ nhẹ hều
nhiều khi thơ còn lười biếng quên mang cả dấu
hỏi ngã sắc huyền
mà cứ đòi thấy nặng
 
 
_________________________

[*]thơ Sóng Hồng.

 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018