thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Nhà cũ | Tiếng rú vô âm
 
 

Nhà cũ

 
Tôi bước lên thềm, đi thẳng vào nhà sau
Khoảnh sân con. Bếp tro. Vò muối.
Chiếc phản, nơi cả nhà từng xúm xít
                                          mỗi bữa cơm
Cánh cửa mở toang ra vườn
Bên hè, vò nước uống.
Một đứa bé đang cúi mình nghiêng xuống
Chợt ngoảnh lại, thấy nhau
Nó ngạc nhiên, sửng sốt. Thoáng cái, mất tiêu.
Mất tiêu trong nguyên dáng khom mình,
                                     quơ tay tìm cán gáo.
Đứa bé bảy tám tuổi, gầy gò,
Không nhận ra tôi (tất nhiên)
Nhưng tôi nhận ra nó.
 
Một con chó lạ từ cuối vườn xăm xúi tiến vào
Ngẩng nhìn tôi. Ngỡ ngàng.
Hực một tiếng nhỏ. Quay ra.
Chui qua lỗ rào trống, bỏ đi.
 
Bên hè, vũng nước ướt
                         cạnh vò nước
                                    tưởng vẫn còn ướt.
Nắng sáng vắng vẻ khắp vườn
Cái nắng trống trơ.
 
10/1999
 
 

Tiếng rú vô âm

 
Buổi sớm mai đang cùng ta cùng nhau thanh thản
Ngoảnh đi, trông lại: buổi sáng đâu còn đấy nữa!
Đã trượt sang trưa tự lúc nào.
Một cành non ưỡn à ưỡn ẹo lả lướt
Thoắt cái trân lại, cứng đờ, khẳng khiu, khô quắt.
Vạn vật không ngớt kêu lên hãi hùng
về nỗi bị cuốn trôi vùn vụt không ngừng.
 
Thuyền quyên ứ hự...
Thuyền quyên vừa mới giữa đồng
Thoắt cái, ngoái trông:
Thuyền quyên ứ hự, thuyền quyên đâu?
Cuối bàn tiệc thẫn thờ một ca nhân bạc nửa mái đầu.
Người bạn gái mơn mởn bên cạnh, ta đặt tay lên nàng, ấm áp.
Người bạn gái đang chuồi mình hối hả về phía ngày mai.
Vạn vật muôn loài im lìm không ngớt rú lên
 
02/2002
 
 
 
-----------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018