thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Mướt mát sông Tô
 
 
 
 

Mướt mát sông Tô

 
Diễn ý "Khi về đã lạnh vườn xưa", một truyện văn như thơ của Trần Vũ.
 
nằm dưới đáy dòng sông Tô Lịch
vì Cao Biền trấn yểm âm binh
hai đứa tôi không may thọ nạn
cõi nhân gian oan khuất hồn linh
 
ban ngày thành Đại La ôm móng
đêm trồi mặt nước giỡn tắm sông
bao niên tuế tang thương dâu bể
tóc Tiểu Khanh mướt mát xuôi dòng
 
một hôm thấy thầy An quầy quả
linh thức biết đã gặp người hiền
em bảo là ma nhưng thầy thấy
vì nhìn ra nghiệp chướng oan khiên
 
thầy gọi chúng tôi quì trên sóng
được thầy thương thâu nhận môn đồ
xong thầy thảo trên sông đại tự
giải hồn oan thoát đáy sông Tô
 
thầy dạy chúng tôi học đạo Khổng
trau giồi cần mẫn những sử kinh
tôi vẽ chân dung em mỗi bữa
dù kiếp ma vẫn đắm say tình
 
chúng tôi sống những ngày lễ hội
thành Thăng Long như hưởng hồng ân
cho đến đêm thầy An thịnh nộ
thảo sớ xin chém bẩy nịnh thần
 
vì vua Trần đắm say nhan sắc
nghe gian thần nịnh hót siểm tâu
chúng tham ô mặc tình vơ vét
hành hạ dân khổ sở cơ cầu
 
trên mái ngói chúng tôi chứng kiến
thầy quất từng roi chữ lên không
rồi nhúng mực thảo trên giấy sớ
tội chúng xong thầy đóng triện hồng
 
chữ thầy viết rắn rỏi như thép
nét mặt thầy giận như lửa nung
biết vua Trần sẽ nghe gian nịnh
nhưng thầy làm vì đạo hiếu trung
 
thất bại thầy rời Quốc Tử Giám
áo the thâm những bước não nề
thầy chẳng tiếc quan quyền bổng lộc 
lòng thanh liêm thầy bỏ về quê
 
thầy An vui cảnh nghèo dạy học
danh tiếng thầy vang đến nghìn sau
nêu gương sáng cho hàng hậu bối
là sĩ phu phải sống ngẩng đầu
 
chúng tôi gánh sách bao niên sử
sống cõi dương lang bạt hồn âm
vẫn nhớ trong tim lời thầy dạy
ở thời nào cũng sáng cái tâm
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018