sách
025-403-888
025-403-888

 

X .

 
... tôi thấy tôi là một con rồng đỏ quẫy mình trong vũ trụ tối đen không cùng... người tôi vùng vẫy tạo thành những luồng ánh sáng mượt mà như khói lượn tỏa ra khắp thinh không... từ trong bóng đêm... một tiếng động không rõ nguồn gốc không rõ hình thù đánh qua không gian tạt ngang tấp mạnh vào người tôi... kéo thân người tôi giãn ra thành một đường thẳng mỏng đỏ ối như máu chạy từ trên đỉnh trời xuống tận dưới đáy... giữa một vùng không gian đen thẫm bao la huyền hoặc...
 
 
___________________________
 
 

người đàn ông tóc rối

 
Mặt trời chói đỏ như xối lửa xuống dòng Sông Cửa Lấp. Cậu bé mồ côi 16 tuổi đứng sững giữa cát và gió nhìn theo những người đàn ông vật lộn với thuyền và sóng biển. Cậu không mơ mộng hải hồ hay xông pha sóng gió, chỉ muốn chiều chiều ra bến bãi nhìn những người đàn ông quăng lưới bung dây. Chỉ muốn đứng nhìn ngườì đàn ông tóc rối.
 
Một trời gió
Cậu bé đứng sững giữa nắng và cát
Gió thổi lồng lộng thốc cả cát và nắng vào quần áo vào tay chân vào mặt mũi
Gió bốc tâm hồn cậu bé tuốt lên mây
Cậu nếm mùi mặn của biển trên bờ môi và nuốt nước bọt ừng ực
Cậu đưa mũi tìm kiếm mùi nồng của người đàn ông tóc rối và thấy cả thân mình cũng bay lên quay cuồng theo gió
 
Một trời nắng
Người đàn ông tóc rối đi ngang dừng lại nhìn cậu và cười, rồi quăng cho cậu quả cam
Người đàn ông có đôi vai lồng lộng gió nồm
Người đàn ông có đôi tay cuồn cuộn nắng mưa
Người đàn ông có đôi mắt rực lửa
Người đàn ông có lồng ngực rồng bay
Người đàn ông có đôi chân thuồng luồng trăn quấn
Người đàn ông có mái tóc rối bời nồng khét mùi cá khô
 
Mặt trời chúi nhủi lăn xuống về phía bên kia chân trời
Những người đàn ông cuốn lưới cuốn luôn cả nhưng tiếng cười ngạo nghễ để lại cậu bé mồ côi và một cồn cát nóng
Lồng lộng giữa trời chiều còn sót lại một hồn gió hoang
Ngày lại ngày người đàn ông tóc rối và những tiếng cười đuổi bắt nhau chạy theo quãng vắng cuối cồn cát
Cậu bé đứng sững nhìn theo
 
Khung trời chiều bất chợt chuyển sang màu máu
 
Cậu nghiến răng, bóp nát mặt trời trong tay lúc nào không hay biết.
 
 
___________________________
 
 

tao với mày

 
tao
mày
tao
mày
 
...
hơi thở lần hơi thở
thịt da tìm thịt da
một con đò gió
một dòng sông trăng
hai thằng bạn nhỏ
gom hái sao mơ về trang hoàng trí nhớ
mây ca
nước hát
triền đêm loang loáng bạc
 
...
tao
mày
tao
mày
tao
mày
tao
mày
 
...
ngón tay mò mẫm
đầu môi kiếm tìm
sao vờn trên tóc
trăng lướt trên da
trời cao
đất thấp
vũ trụ xoay quanh lượn tròn trong mắt
 
...
tao
mày
tao
mày
tao
mày
tao
mày
tao
mày
tao
mày
 
...
lồng ngực ưỡn lên
cánh vai phủ xuống
hương tình lan xa ướt đẫm sương đêm
 
...
tao
mày
tao
mày
tao
mày
...
mày
...
mày
...
m...
...ày
....mmmm....(n)ày....
MÀY
M...ÀY..
M....À.....Y........
 
...
ngày khô
đêm khát
tinh yêu tuôn dào dạt
rụng một trời sao
hun hút rơi nhanh
sungsướngđammêđớnđauhạnhphúc
 
...
đêm mười sáu
tuổi mười lăm
tao với mày
hai đứa mình
ừ!
cùng một mùa trăng vụng dại
 
 
___________________________
 
 

tiếng một bàn chân đi

 
Tôi đi lang thang
Qua từng con phố loạn
Giữa những con đường không bóng mát
Len lỏi theo những hàng cây cong khô vì đợi gió
Ôm chặt trong lòng mãi một con trăng
 
Mắt cũ
Môi xưa
Mùi áo mẹ
 
Nụ cười ai xanh xanh
Vời vợi nắng
Bay lượn mãi trong mơ với một mối tình
Biết đến thu nào mới thả được tình bay
 
Tôi đi loanh quanh
Tóc rối mù lòa
Giữa những ngọn đèn đêm xanh xao màu mắt ngựa
Níu kéo giằng co với những bàn tay
Trong tiềm thức chợt bay lên từng hàng bong bóng đỏ
 
Tôi đi mãi đi hoài đi cho hết đêm sâu đi trong tiếng kèn của người nhạc sĩ da đen già lạc loài nơi cuối phố
Từng bước chân hoang dẫm nát thời gian
Đạp nhào lên thân phận
Tiếng hát ai bay bay trắng cả một mùa đông
Hồn say sưa cuộc chơi lữ thứ
Trong mê man có tiếng mẹ gọi về
Bản âm lộ
Đã tung bay quay cuồng theo mưa bão
 
Và cứ thế
Tôi đi
Tôi đi
Lẻ loi như một thằng hề không khán giả
 
Tới cuối con đường nơi tiếng bàn chân gõ to hơn tiếng hát
Tôi giật mình
Đứng lại
Cúi xuống tìm bóng dáng mình
Thấy ai làm rớt bên lề đường một con trăng máu
 
 
___________________________
 
 

lạc lối trăng sao

 
nửa đêm
giật mình
buồn trong chăn chiếu lạ
gió lạnh trở mùa
lọt qua khe cửa
 
dưới bóng trăng lờ mờ... chập chùng vùng biển vắng... mây nước và khói sương quyện lẫn vào nhau như một...
 
ta cố nén từng hơi thở
ta nằm nghe tiếng gió than
ta không dám cựa quậy
ta sợ bạn mất giấc
nhưng sao
ngập giữa đêm sâu
kìa, đôi mắt
ngước ngược lên nhìn ta đăm đăm
(cặp mắt xa xôi mà gần gũi)
ta vội vã
ôm chặt bạn lại vào lòng
 
lạc lối trăng sao
 
 
___________________________
 
 

động

 
Tôi tát vào mặt anh
Thằng đàn ông
Có vầng trán lầm lì ngoan cố
Mắt sáng thông minh lóe lửa hận thù
Há từng khuất phục
Miệng chỉ biết lảm nhảm những lời ca sặc mùi sinh tử
Trong đêm đỏ
Rậm rực rú rừng
Răng anh trắng
Đã cắn cười vang qua bao nỗi nhọc nhằn
Nhưng trước mặt tôi
Hóa là ngạo mạn
 
Tôi trói chặt tay anh
Để hóa giải những gì u uất nhất
Để tháo mở những đam mê có thật
Nhắm mắt vào!
Há miệng ra!
Tôi vẫn là tôi đây
Và anh đó vẫn là anh tội nghiệp
Vét sạch mớ oan khiên
Ta vây quanh nhau làm thành trì vây quanh số kiếp
Trong vòng tay tôi, giữa cõi mông lung này
Tôi sẽ biến anh thành đứa trẻ
Có ngây thơ, có hé mở, có đợi chờ
Có cả những phút giây không dính liền quá khứ
Đi! Đi ngay!
Hãy bắt đầu với khoảng thời gian
Thay chào đón bằng vạn lời xin lỗi
 
Tôi xé toạc áo quần anh
Như xé đi
Một linh hồn rũ nát
Tháo banh ra những gì không cần che đậy
Giải thoát đi luôn những gì không cần khai mở
Bóng tối
Quyện bóng trăng
Loang loãng dần
Tan
Hoang
Mùi popper nồng nặc
Tiếng rít của những ngọn roi sẽ quất ngược anh về
Miền hương đồng cỏ cũ
Nơi có những đóa hoa muôn màu
Đang nở rộ giữa vùng gai góc nhất
Đây!
Những đóa hoa lóa lửa tang thương
Những đóa hoa được vun trồng bằng đạn bom và nước mắt
Sung sướng ứa lên...
Đớn đau ào xuống...
Giữa không cùng anh chỉ thấy tôi
Hạnh phúc nhất lẫn cùng đau khổ nhất
 
Tôi đâm thẳng vào thân anh
Chỗ giấu ẩn trần gian chưa giáp mặt
Đứng trước giáo tôi
Từ chối?
Đón mời?
Hay hèn mạt để làm can đảm?
Dù gì thì tôi cũng sẽ tiến vào
Sẽ chiếm đoạt những gì không muốn lấy
Sẽ bắt dẫn anh về
Vùng khoái cảm trong tận cùng sâu thẳm
Xong rồi
Tôi sẽ vất trả lại anh
Một thằng đàn ông – Một xác thân – Một linh hồn
Lạc loài vô âm thể
 
Trong góc tối của một căn phòng đỏ/nhỏ có hai thằng/người giành/cho nhau mộng
 
 
___________________________
 
 

loang-loáng-loãng

 
... giữa sự im lắng hoàn toàn của âm thanh và ánh sáng, tôi nằm nghe tiếng trái tim cho máu rượt bắt theo những tế bào đang chạy lung tung ngược theo từng phần thân thể ...
 
Ai đã đưa tôi về đây?
Ai lật mả đội mồ cho tôi leo lên?
Ai lại mang cả xác thân tôi tới thành phố này?
 
Trời mờ sáng. Đường phố vắng. Một mình đi hoang. Phía trước chiếc xe dọn đường cào rác và kéo đi luôn những chiếc xe đậu lại từ đêm hôm qua. Sương mây lùa xuống từ núi. Vừa đi vừa nhìn xuống đường tìm lại những dấu tích của đêm, chỉ thấy hai bàn chân mình bước đi đều đặn trên mặt đường. Vài ba vật gì đó nằm trơ lạnh giữa lòng hai bàn tay trong túi quần. Cái quần quá là dơ!
 
Vào tiệm cà phê. Gọi một ly cà phê nóng. Gậm mẩu bánh mì, và chống cằm ngồi nhìn ra đường. Một cô gái da nâu gốc Mễ đang ì ạch đẩy một thùng rác cao bằng người băng ngang qua phố.
 
Mặt trời lóa đỏ. Sự tái sinh của một vài tế bào hồng đâu đó lại nổi lên, chảy rần rật từ hai đôi mắt đuổi theo máu xuống toàn châu thân nhưng lại nhảy vượt qua khỏi trái tim, làm nhói lên một cái thật là đau đớn.
 
Đàn ông kéo vào từ bên ngoài. Đẹp nhiều hơn xấu. Già nhiều hơn trẻ. Da trắng nhiều hơn da màu. Đi chơi hoang cả đêm chưa về nhà đánh răng, giờ mùi hơi thở làm miếng bánh mì trên miệng trở nên hôi thúi. Cái thân thể cường tráng và khuôn mặt đẹp trai đã hấp dẫn bao nhiêu người đàn ông đàn bà đêm hôm qua giờ thấy không đủ nguồn lực để viết lại được vài ba câu thơ làm thăng hoa đời sống. Bàn bên có ba thằng trai già một thằng trai trẻ đua nhau vung vít nói. Cái xứ sở chi mô mà ham nói. Gió luồn vào thổi tấp lạnh người. Rặn cho ra vài hàng chữ xong rồi đọc đi đọc lại lẩm nhẩm trong miệng nghe như đọc kinh. Đám đàn ông bên kia lại lao nhao nghe điếc cả ráy.
 
Bước chân đi theo người ta. Một đám đàn bà dẫn một thằng bé con đi ngược, quay mình đi theo, lại thấy một chị phụ nữ dẫn một em bé gái đi ngược. Màu xanh của bộ đồ thằng bé kéo đôi chân đi mà màu hồng áo con bé lại bắt phải quay mặt lại.
 
Vào tiệm Tàu mua một bao kẹo me. Kẹo chi chữ thì chữ Thái làm thì làm tại Trung Hoa mà bỏ vào miệng ngậm thì thấy toàn mùi vị Việt Nam. Phát cho người qua lại mỗi người một viên, không dám nhìn lại xem ho có bóc vỏ ra ăn hay quăng mẹ luôn cả kẹo.
 
Thấy hình như mình đi ngược đường vì người đi lên nhiều hơn người đi xuống. Tạt ngay vô một cái tiệm. Vào mới biết khó mà đi ra. Con trai trên sách báo đẹp trai và hấp dẫn hơn con trai ngoài đường. Mở các báo nhìn hình cho đã mắt xong lại cúi mặt xuống và lẩm nhẩm trên miệng... Jaimé... Jaimé... Jaimé... Rồi đi nhanh ra khỏi tiệm sách như chạy.
 
Muốn quay trở lại tiệm cà phê mà nhìn lên răng thấy con dốc hơi cao. Bên đường, một thằng nghèo vô gia cư đang bày bán một đống ngổn ngang ba đồ tạp nhạp. Dừng lại và ngồi lựa trong mớ băng CD của nó coi thử trong đó có mấy cuốn băng bữa trước bị đứa nào đâp bể cửa xe vào cắp mất.
 
Hai người thanh niên da đen thật đẹp trai dừng lại năn nỉ mua dùm cái ly sắt có nắp, thứ để đựng cà phê cho nóng lâu. Giá trong siêu thị là 15 đô, mua ngay tại chỗ là 5 đô. Cả ba thằng cùng phá ra cười hề hề. Quá rẻ. Cà phê thì đã uống. Nhưng cũng móc túi lấy tiền ra mua. Thôi cứ để dành uống trà.
 
Hai vợ chồng đang la một thằng bé lôi nó đi, mà thằng bé cứ rìn rịt ù lì dậm chân tại chỗ má phụng phịu mặt gầm gừ nhìn xuống đất. Người lớn dữ sinh ra con nít cũng dữ.
 
Con trai đi qua đi lại rân cả đường phố. Cái xứ sở chi mô mà lắm con trai.
 
Tới một quãng đường vắng. Phố chiều. Nắng vàng rộn rã hắt như dát vàng lên trên tường những tòa nhà cao ốc. Sao hình như nắng ở chỗ ni hơi bị chói. Chợt thấy khoảng không gian chung quanh trệu xuống thật xa lạ. Nhớ lại những mùa hè cùng với O Linh.
 
O Linh...! O Linh...! O Linh ...!
 
... tôi quay mặt đi theo hướng tìm về vầng trăng cũ... ngoảnh lại sau lưng... trần thế âm u... vọng giữa đêm sâu chỉ vài đôi mắt lóe lên giữa một trời sao lạc....
 
 
___________________________
 
 

dân chơi

 
kendan
25 tuổi - cao 5'6" - nặng 155 lbs - mắt đen - tóc mohawk đen/xanh/đỏ
cam/vàng thỉnh thoảng chơi luôn màu tím
chơi e, g, từng chơi thêm k nhưng nay đã bỏ
thích phở
không thích đàn ông hút thuốc hay nói nhiều
một dạo nó bỏ bạn bè bỏ việc làm bỏ luôn thằng bồ dọn qua new york ở được hai năm khi quay trở lại san francisco nó lấy lại tên cũ và bắt mọi người gọi mình là khang
chọn madonna và cher làm thần tượng
mẹ tên việt là nguyễn thị hoa tên mỹ là katherine elizabeth marilyn nguyễn
"you are my personal hero", nó nói lần đầu tiên gặp mặt - nó tìm tới sau khi thấy hình tôi qua mẩu tin đăng trên một tờ báo địa phương
mấy năm sau, hai thằng ngồi bệt dưới đất hút thuốc trước hiên club bump, nó lại nói: "ở một đời sống khác, tao với mày có thể đã trở thành một cặp tình nhân lý tưởng"
"vậy sao?"
"ừ... mà tao nghĩ là một trong hai đứa vẫn phải có đứa đóng vai đàn bà"
"mn... yeah?...whatever..."
 
johnny đoàn
24 tuổi - cao 5'4" - thích nấu ăn - món tủ là món bún mắm - "đồ ăn việt nam phải bỏ thêm chút bột ngọt vô mới ngon"
chơi e, g và crystal
nửa da trắng nửa việt nam
chơi thân mới biết nửa phần việt nam té ra là tàu
gặp việt nam thì "tui là đoàn" với ngoại quốc thì "i am johnny"
thèm cặc mỹ trắng, "nhìn ngon phát chảy nước míếng"
khoái đi với con trai nhật
mê giả gái, hay giả làm con ca sĩ pink tóc vàng mắt xanh quần áo xé rách từng miếng rất đúng vị trí từng phần trên thân thể
đã bị cảnh sát bắt nhốt vô tù một lần vì tội giả gái làm đĩ tại góc đường polk và sutter ở khu phố tenderloin
"tui cám ơn trời phật đã cho tui làm con trai, làm đàn bà con gái mệt/khó/khổ thấy mẹ"
 
hoàng
26 tuổi - mặt mày tướng tá giống hệt thằng tài tử hồng kông lữ lương vĩ
đã từng làm người mẫu cho mấy cuốn băng nhạc karaoke
nó hay la cà ở mấy tiệm cà phê việt nam ở san jose để cua mấy thằng trai thẳng
thứ gì cũng chơi - e, g, k, chơi luôn cả tina và vài ba thứ khác không đứa nào biết tên
khi nào hết tiền chơi thuốc thì nó uống rượu
con trai loại hạng nào cũng thích nhưng "tao chỉ bồ việt nam"
có thể chuyển từ vai một thằng đàn ông cứng rắn oai hùng sang một cô gái ngây thơ ỏn a ỏn ẻn trong tích tắc
"mày kiếp trước là con thanh xà"
"hell no! tu không biết bao nhiêu kiếp giờ kiếp này tao mới được làm con thanh xà đó mày"
 
thái
27 tuổi -cao 5'8"- ăn hoài không mập - áo quần mang toàn đồ hiệu - có ít nhất là 30 đôi giày trong kệ tủ
sồng bằng nghề make-up artist
chỉ chơi k, "tụi mày chơi gì ba cái đồ rẻ tiền" - nghe nói hồi xưa nó đã từng chơi toàn thứ dữ
bỏ nhà ra ở riêng từ lúc 18 tuổi
giờ đang ở một mình nuôi một thằng mỹ trắng bị bán thân bất toại vì khi còn trẻ chơi banh cà na quá độ
thích đóng vai chị hai, không nói mà chỉ tuyên bố:
"việt nam mình thì chả có cái đách gì hay ho mà hay huyênh hoang, vừa khoe khoang vừa nhiều chuyện... còn thằng da trắng thì ác, thằng tàu thì tham, thằng mỹ đen thì lười, thằng latino thì chỉ biết lợi dụng, thằng đại hàn thì dữ, thằng nhật thì quá là boring..."
"hèn gì bả hổng có bồ", thằng kendan nói
một lần phê thuốc, nó gục đầu trên vai tôi khóc sướt mướt
"hơn ba năm rồi tao chưa về thăm bà già"
 
doanh
sinh viên du học
23 tuổi - "thằng này xạo! mặt mày mà 23!" - thằng hoàng nhất định không tin
rất đẹp trai, có cặp ngực ai thấy cũng muốn cắn có cặp mông ai đi ngang qua cũng phải quay lại nhìn
còn được mệnh danh là "thằng bắc kỳ" - thằng thái lúc bực mình kêu nó là "thằng cọng sản"
tên trên mạng là loveme69
không chơi gì hết, kể cả bia rượu hay thuốc lá
"em chỉ muốn chơi anh"
nó nói như thiệt
rồi cười
 
 
___________________________
 
 

khúc phim không được chiếu

 
Đạo diễn giơ tay lên
 
Buổi sáng
Trong một căn phòng rộng 8/12
Một cái giường đôi
Hai người đàn ông
Một cái bàn con
Hai cái ly không
Một chai rượu cạn
Áo quần văng vãi tứ phía cùng mấy vỏ áo mưa
 
Người đàn ông A thức dậy
Rón rén lượm áo quần
Rón rén mặc vào
Rón rén đi ra cửa
 
Người đàn ông B thức dậy
Giơ tay quờ quạng kiếm tìm
Mở hé nửa con mắt
Cười một mình
Rồi quay mặt vô tường ngủ tiếp
 
“Cắt!”
 
Đạo diễn giơ tay xuống
 
 
___________________________
 
 

thằng-con tù phòng số 8

 
Nó cười
Những con số chạy tròn vô nghĩa
99053516
Từng phụ từ mẫu tự kéo nhau té nhào
DOS... TS... UB...
Lời tuyên án của người đàn ông da đen vang ra rồi dội lại
“25 years to life!”... “25 years to life!”... ”25 years to life!”...
“Đụ mẹ!”
 
Nó khóc
Từng tiếng nấc nghẹn ngào quất vào bóng đêm
Một góc lòng riêng thổn thức
49 căn phòng im vắng lặng đau
“Anh ấy đánh tôi...”
“Anh ấy chửi tôi...”
“Anh ấy hành hạ tôi...”
“Anh ấy yêu tôi...”
 
Nó hát
Khuỷu chân đập ra đập vào
Hai tay quơ lên quơ xuống
Bộ ngực phập phồng
Vòng mông nhún nhảy
“I am your Jennie in the bottle, baby ...”
Chung quanh đám trai tù rú lên hưởng ứng
 
Nó gào
“Trả lại con cho tôi!”
“Trả lại con cho tôi!”
“Con ơi... “
“Con ơi...”
Vọng giữa đêm khuya tiếng mưa cười vật vã
 
Nó ngủ
Hai mắt ngó trừng
Trong căn phòng điện đèn hãy còn bật sáng
 
 
___________________________
 
 

đi giữa ban ngày

 
Không còn một chút gì cho tưởng tượng
Tôi đi giữa ban ngày nghe ruột gan mình nóng cháy
Sâu thẳm nỗi mừng vui
Hồng đơn dạng
Hồn thái thóa như vành nguyệt trắng
Mây ủ ê ru nhau ngủ
Dày sinh lực không tiền mà nhiều túi
Toàn thân bất toại
Khối óc chết mê
Sư chùa hóa đá
Đi hoang mà tưởng mình rảo bộ
Nam mô a di đà
 
Nhân sinh chỉ thích ăn chơi từ khi trăng hóa cuội
Ngày nằm đêm hát
Rên rỉ than van không một phiến mây hồng
Hoa trắng nở
Hoa vàng nở
Hoa hồng nở
Hoa xanh nở
Hoa đen cùng/cũng nở
Nam mô a di đà
 
 
___________________________
 
 

đêm mơ gặp trịnh công sơn

 
“ bèo giạt... mây trôi... chốn xa xôi... anh ơi... em vẫn đợi... ơ...”
 
đêm ngậm ngân tiếng hờn của quỷ
ngọt mềm nhung lụa
mượt mà chảy tuôn ra theo chín cửa mình
thổn thức chí nam nhi rạp mình vì sắc đẹp
rỉ rả suốt trong đêm khuya
máu của rừng
vang vọng mãi theo ai giọng hò trên sông nước
 
“úy! óa! răng rứa nờ? chi rứa nờ?“
 
hãy gióng lên đi những tiếng cồng chiều
gọi hồn ai quay trở về cung điện
đứa con gái của cha
đi giữa núi rừng mà lòng tơ tưởng biển
chú đười ươi ôm mặt bật lên những tiếng nấc
lũ vượn già quay lưng bỏ đi
bầy khỉ nhỏ thi nhau thổi trầm hương vô gió
môi mắt mù lòa
trí óc nung chảy
bóng tối hòa dâng lên mùi thịt da của lá
trong mê ngoan
ta dâng nàng luôn ngôi nữ chúa
nào hãy múa lên đi múa lên đi các nàng cung nữ
hãy cho tiếng hát bay xa
cho tiếng cười giữ lại
cho bùng vỡ đam mê
cho cuồng si tuôn chảy
cho thân thể ta đây vỡ tan ra thành chín khúc
chảy đi chảy đi những dòng sông
chở lòng ta cuồn cuộn
đây hương của núi
đây lửa của rừng
đây tiếng hát xương da
đây ngôn ngữ nước mắt
 
“chiều chiều... ra đứng... tây lầu tây...
tây lầu tây...
thấy cô... tang tình gánh nước...”
 
sóng nước dâng
sóng nước dâng
 
 
___________________________
 
 

bình minh câm

 
... sáng sớm... em thức giấc trước tôi không thèm mặc áo quần và bước ra cửa nhặt tờ báo... bình minh câm lặng buổi sáng chủ nhật không tiếng xe hay tiếng người lao nhao vọng lên từ đường phố... cái quần đùi lót màu xanh lơ có sọc vàng nhạt em mặc vẫn còn dính cứng chất nhờn đã khô sau cuộc giao hoan tối qua... em thủng thẳng đi vào phòng bếp mở tủ lạnh rót ly sữa tươi uống một hơi... sữa dính vào mép môi em làm thành đường râu rõ trông hấp dẫn... tôi hãy còn ngái ngủ không muốn dậy khỏi giường chỉ nằm chờ em như củi khô chờ lửa... em ngồi vào bàn cặm cụi đọc báo chỉ lâu lâu nhướng mắt lên nhìn tôi cười tủm tỉm... dậy đi cha nội... em nói... tôi lắc đầu... tôi muốn em
xếp tờ báo lại và trở lại giường đọc thân thể tôi thay vì đọc báo... mở tôi ra và tìm kiếm tin tức sốt dẻo nhất cho cả ngày chủ nhật lười biếng này... mặt trời lùa gió vào trong phòng làm lay nhẹ mấy đóa hoa hồng đỏ em đem lại tối hôm qua... đứa em gái tôi bảo thời buổi ni ai mà tặng hoa hồng... quá sến... nhưng hoa của em thì có sến cũng chẳng sao... em đem cái thân em lại là đủ rồi... tôi cười cho ý nghĩ loạng quạng sáng chủ nhật của mình... cười gì cha nội... em hỏi... tôi lắc đầu... dấu nhẹm ý nghĩ mình trong chăn gối... nằm miên man nghĩ chỉ vài phút nữa chậm lắm thì một tiếng đồng hồ em sẽ đi vào phòng tắm làm việc vệ sinh... xong sẽ ra mặc áo quần vào... sẽ nói vài tiếng tiễn đưa thông lệ... và tôi sẽ có một buổi chủ nhật câm nín như thường lệ với đống báo đã bị nhàu nát lung tung... dấu tích của em chỉ còn là mùi đàn ông đượm lại trong mền... tôi sẽ tiếp tục vo tròn trên giường và chỉ giao tiếp với thế giới bên ngoài qua đường dây điện thoại... tất cả như thường lệ... y chang như mọi chủ nhật khác... em của tôi đêm thứ bảy nhưng là của người khác ngày chủ nhật...một lần làm tình xong em nói cứ phải như vầy hoài sao cha nội... đâu sao... em cứ là chồng của người ta mà là vợ của tôi là được rồi... em lấy chân đạp tôi một cái rớt từ giường xuống đất... mấy phút của bình minh giao tiếp này tôi không muốn rùng mình hay lên tiếng sợ sự giao động sẽ làm đứt mất sợi dây thiêng liêng quấn chặt hai đứa trong thời gian qua... em trở lại giường cúi xuống hôn vào môi tôi... tôi đưa tay níu em xuống... em cười giả lả... thôi đi cha nội...em kéo tay em ra... tôi mở lòng bàn tay nhìn em vụt mất... em nhặt mớ áo quần rồi biến mất sau cánh cửa phòng tắm... một lát em trở ra... áo quần chỉnh tề... em đứng bên cửa sổ nhìn xuống con đường phía dưới... hai đứa im lặng không nói nhau điều gì...tôi nằm nhìn nắng chiếu qua khung kính cửa sổ... qua bóng dáng em... và thiếp đi trong giấc mộng tưởng tượng về chủ nhật tuần tới... khi tôi thức giấc... em vẫn còn đứng đó nhìn xuống con phố bên dưới... căn phòng tĩnh lặng ôm lấy em và tôi... mọi thứ im lặng lười biếng... chỉ có mấy đóa hồng nhung trên bàn vẫn còn cười rực rỡ... em lặng lẽ quay mặt lại nhìn tôi... cái nhìn của một người đàn ông con trai trưởng tộc vừa làm trọn vẹn xong một đám tang ma chay cho người cha vừa chết... cái nhìn của một ông tướng vừa trở về nhìn lại đám tàn quân sau một trận chiến đấu can trường... cái nhìn của một vị tù trưởng già trước đóm lửa tàn và đám con dân leo lắt trơ trọi... tôi đưa tay ra thiết tha mời gọi...
 
... buồn quá... em nói...
 
 
___________________________
 
 

người tình của đất

 
Khi tất cả những giai điệu thân quen đã đi ngủ
Tôi vẫn còn nằm hát cho em nghe
Bài ca của đất
Rồi sáng hôm mai khi thức giấc
Trên những ngọn ngành trú ẩn những bầy chim
Chúng sẽ tiếp tục hát cho em nghe những lời tình của núi
Hãy nhắm mắt đi em
Dù có mơ về nơi đâu chỉ một mình em rõ
 
Tôi thò tay bốc từng kỷ niệm được ủ kín sâu trong đáy rương thời gian và thổi vào trong bóng đêm trong khoảng không gian phủ trùm những giấc mộng
Em có thấy được những gì tôi thấy
Hai chúng ta nắm chặt tay nhau
Chạy băng qua những thác ghềnh suối nguồn và đồng ruộng
Phóng vượt qua những hố bom còn sót lại sau vài cuộc chiến
Những lăng mộ hoang phế của hôm qua
Từng khuôn mặt trẻ thơ ốm đói thực tại
Những khuôn mặt mẹ già lay lắt
Vẫn hát mãi những câu hò gởi tới mấy đứa con trai tay túi tay đàn chỉ thích đi lang thang không biết khi mô quay đầu trở lại
Và em có thấy
Trên những cánh đồng mùa khô trơ đầy xác lúa cỏ tranh và rơm rạ
Niềm hoang mang ngơ ngác của bầy quạ đen
 
La hoảng hốt vì không còn con mồi để đuổi bắt
Chúng xúm lại châu mỏ hỏi nhau
Đi hết nơi đâu những loài giun dế
Mùa thu xác lá khô phơi đầy dưới những con đường hai ta chưa từng bước qua
Gió thổi bay đi chỉ trơ lại những vết sẹo ăn sâu trong lòng bàn tay hai đứa
Nguồn ân sủng mưa móc chỉ làm mát được làn da
Khi em khóc tôi xót xa đau tới dạ
Ôm hết đi em ôm hết vào lòng những lời ca tiếng hát
Để sáng mai này khi em trở mình thức giấc
Còn rớt lại trong em những đam mê ngọt ngào nhất của hôm qua
 
Trong bóng sáng lờ mờ tỏa ra từ chiếc đèn dầu xưa cũ ở một quán ăn nhỏ dọc bên xa lộ
Hai đứa ngồi húp hai tô cháo
Rồi hôn nhau
Mùi hành tỏi còn đọng trên môi mắt
 
Em có thấy
Dưới chân ta là những buôn làng
Chiều nắng xế trâu bò kéo người trở về từ muôn hướng
Khói ưỡn ẹo tỏa lên từ những mái nhà sàn
Rồi hòa lẫn với gió ngàn những tiếng hát ngân nga của hồn thiêng sông núi
Đấy em thấy không dưới chân chúng ta
Là xứ sở đã nuôi anh khôn lớn
Một đất nước sinh ra rất nhiều anh hùng
Mặt đất vẫn còn thấm đẫm oan khiên hận thù và chém giết
Không biết sao ngày nay còn sót lại những thằng đàn ông như hai đứa mình
Khi thế giới bung vây những trò chơi ác ôn côn đồ
Chỉ biết ngồi ôm nhau khóc cùng bóng đêm
Dùng những tiếng nấc ngẹn ngào của nhau làm hành trang thổi vào sự sống
Chạy đi em chạy cho xong hết cuộc hành trình
Rồi hai đứa mình sẽ dừng chân khi mặt trời lóe dạng
Khi sa mạc trở mình và sông biển phì phào hơi thở
Khi nắng sớm và sương mai kéo ta trở về không gian của thực tế
Ở một nơi trên trái đất có mọi người chạy thi nhau
Ta sẽ ngồi thong thả nhìn nhau và cười ngô nghê như những thằng con nít
 
Em của tôi ơi
Người đàn ông của đêm
Trên từng vùng da thịt em bốc lên đầy mùi lúa mạ
Trong từng hang góc thân thể em mặn nồng mùi gừng, mùi đinh hương, mùi hồi, mùi quế
Dưới gáy tóc em tôi mê man mùi hoa chanh hoa khế
Trong hơi thở em
Nặc mùi hương đất
Tôi nhắm mắt mê mẩn hít vào
Để thấy cả quá khứ cả tương lai cả hiện tại
Cả quê hương cả thế giới cả vũ trụ cả muôn trùng
Cả những giọt nắng xuyên qua tàng cây đu đủ sau vườn nhà một buổi chiều hè của tuổi thơ không kẹo không đồ chơi không anh trai không mẹ
 
Em có thấy những gì tôi thấy
Mùa đông của chúng mình
Từng hạt si mê nẩy mầm trong bóng tối
Những đóa hoa quỳnh trắng ngát làm mê mẩn những hạt sương
Rồi giẫy chết khi mặt trời lóe dạng
Mùa đông của hai ta có những con phố nhỏ
Cuối con đường có người đàn bà chết chồng không con
Ngồi ủ gánh tro nóng dấu đầy những hạt dẻ
Nơi cuối làng trên con đê nhỏ dọc bờ sông
Có những người đàn ông ngồi một mình câu cá
Thở vào trong đêm khuya những ước mộng cuộc đời
Làm nước sông dâng cao
Rồi dào dạt chảy ào ra với biển
Phố biển mùa đông
Có em và tôi
Và hàng triệu sinh linh không trí nhớ
 
Đêm đã dần tàn
Người đàn ông của tôi ơi sao vẫn còn mở mắt
Em không ngủ
Quanh chúng ta nhân loại mê man
Ta còn lại những gì khi mặt trời nứt bóng
Thôi tôi sẽ hát cho em nghe bài ca cuối cùng
Khúc tình ca của cát
Để khi em nhắm mắt
Em sẽ thấy không chỉ một mình tôi
Mà vạn người đàn ông cũng giống như chúng ta
Trong lúc vũ trụ đang hoang mang
Hát thay vì gào
Hôn nhau thay vì chém giết
 
Đây, em hãy lắng nghe
Bài ca của những thằng đàn ông bị cướp mòn quá khứ
 
 
___________________________
 
 

XX ..

 
... tôi thấy ai đẩy tôi vào một căn hầm tối... đèn sáng lờ mờ... vọng từ bốn phía... những tiếng rên la xoáy vào tai tôi tạo thành những luồng điện chạy rần rần khắp toàn thân thể... chung quanh tôi từ những góc tranh tối tranh sáng quanh căn phòng là những người đàn ông da đen bị trói chặt trên những bàn máy dùng để tra tấn... phía bên kia hướng trước mặt tôi... thân mình trần truồng một người đàn ông bị trói gô lại... hai tay hai chân quặp lại phía dưới để lộ tấm lưng đầy vết thẹo nổi lằn... anh bị trói đưa cặp mông lên cao... từ trong hậu môn chảy ra một dòng máu đã đen khô đặc quánh... có tiếng rên rỉ làm tôi quay sang... bên phải ... một thiếu niên da đen hai tay bị trói chặt ngồi trên một bàn máy chém chỉ ló ra khuôn mặt... lưỡi môi anh bị kẹp xiết chặt giữa hai gọng sắt... đôi tai anh đã bị chém mất chỉ chừa lại hai lỗ hổng có hai dòng nước vàng ối nhơm nhớp chảy ra kéo thành dòng... anh ngó trừng trừng vào phía trước... một giọt nước mắt rỉ ra đọng lại bên khóe mắt anh lóe lên trong bóng đêm... lóng lánh rực rỡ như kim cương... tôi đưa tay ra muốn với tới nhưng hai tay tôi đã bị ai đó khóa chặt... tôi gồng người lên... những mũi kim nhói đau chạy theo dòng điện đâm nhức nhối khắp người... có tiếng động của cánh cửa đóng sầm lại... vọng vang như tiếng sấm từ phía sau lưng... từ phía vách tường bên trái một bóng đen hiện ra... sừng sững... từ từ tiến tới...
 
 
___________________________
 
 

chàng áo đỏ

 
... còn lại một mình với vầng trăng khuyết... người đàn ông đưa cây hắc tiêu lên môi dốc hết hơi thổi mạnh một lời từ giã vào trong bóng tối...
 
đã sinh ra là con đất việt
chí làm trai nặng nợ núi sông
mảnh tình riêng đây ta ngàn đời ôm trọn
này lịch sử
ta không muốn làm anh hùng
con cái các ngươi rồi không cần phải nhắc đến tên ta
này đất nước
đây người ta thương
nay ta trao lại cho các ngươi
phải biết mà ôm giữ
nào hãy theo ta tất cả những mộng tưởng đam mê cuồng si và khát vọng
 
lại đây!
cái chết
 
... dứt tiếng tiêu... chàng choàng lên mình chiếc áo của người yêu... rồi phóng lên lưng con tuấn mã xua quân đuổi ngược lên phương bắc...
 
(...)
Hơn cả ngàn năm sau, lịch sử nhân loại mới khám phá ra họ đã giết lầm người. Riêng đám quân Trung Hoa lúc bấy giờ, chúng chỉ ngạc nhiên không hiểu tại sao cả đoàn quân An Nam từ vị tướng đầu quân cho tới mấy anh lính quèn lúc chết ai nấy miệng cũng nở một nụ cười tươi roi rói.
 
 
___________________________
 
 

chân dung nàng

 
nàng ra đi
để lại cho tôi một ngôi vườn
và một bầy con gái
 
đứa thứ nhất nàng cho mái tóc
đứa thứ hai nàng cho đôi môi
đứa thứ ba nàng cho đôi mắt
đứa thứ tư nàng cho làn da
đứa thứ năm nàng cho vành tai
đứa thứ sáu nàng cho vầng trán
 
còn thằng con trai nàng để lại cho dòng nước mắt
và tiếng cười vào những đứa đã chết
 
 
___________________________
 
 

người đi đãi ngọc

 
một người đi trong nắng
hành trang đầy những ước mơ
đồi gió hát thổi từng mùa xuân vờn qua trên mái tóc
 
trăng phủ lên sông những giải lụa vàng
mây trôi
nước chảy
từng đêm từng đêm
người ngồi một mình bên bờ sông đãi cát
đãi cả cuộc đời
trút hết buồn vui xuống dòng sông tâm sự
đến một ngày
khi lòng người cạn cả hoài mong
móc từ dưới tận đáy sông đưa lên tặng cho viên đá qúy
tay người nắm chặt
đá quặn mình
từng giọt máu rơi ra
người đứng thẫn thờ nhìn dòng sông loang đỏ
 
người trở về
trên vai một gánh thương đau
và mấy hòn sỏi chưa đặt tên còn nằm yên trong túi áo
 
 
___________________________
 
 

để đời

 
tuấn
lại đây, con trai của mẹ...
 
con nay đã lớn rồi... tập cho quen đừng đi lông bông cả ngày ngoài đường... đi đâu rồi thì cũng không bằng nhà mình...
 
mẹ con mình không còn nhiều thời gian với nhau nữa... mai mốt rồi sẽ chỉ còn lại một mình con trên cõi đời này thôi... nên con phải rán lắng nghe những điều mẹ dạy...
 
con luôn luôn nhớ rằng... con là một nhà thơ... tất cả những bài thơ con làm mẹ cất hết trong cái túi này... đừng có vất đi...
 
không bao giờ được đánh ai... nhất là đàn bà con gái... bất cứ lúc nào hay hoàn cảnh nào... có tức giận lắm thì cứ quay lưng bỏ đi... một sự nhịn là chín sự lành... nghe con...
 
hễ mà gặp chuyện nguy hiểm thì con gọi ngay liền cho 911... còn đây là số điện thoại của dì mậu... chỉ gọi dì dượng khi nào gặp trường hợp khẩn cấp... cần lắm thì hãy gọi... không đừng làm phiền người ta...
 
mỗi lần nấu cơm con cho nước chừng hai lóng tay trên mặt gạo... rau luộc con phải đợi khi nào nước cho thật sôi rồi mới cho rau vô... đừng ăn đồ xào nhiều dầu mỡ không tốt...
 
giặt đồ con nhớ luôn luôn để đồ màu qua một bên... đồ trắng qua một bên... cho xà phòng vô máy trước... cho nước ấm ấm... đợi cho khi nào xà phòng tan ra đã rồi hãy bỏ áo quần vô... giặt thì giặt cho đầy máy... đừng giặt lắt nhắt tốn điện...
 
đi chợ con phải viết hết xuống những món gì cần mua... và chỉ mua cái gì cần thiết... cái gì cần nhất thì mua trước... như đồ ăn... quần áo... còn những thứ khác không cần thiết con để qua một bên... đừng tiêu xài hoang phí...
 
nhớ là chuyện gì cần làm thì phải làm liền... đừng để lại đợi tới ngày mai vì rồi con sẽ quên...
 
và rán học cho xong... cho tới nơi tới chốn... nghe con...
 
mẹ thương con vô cùng...
 
à nữa,
thỉnh thoảng con ra thăm mộ mẹ...
nhớ mang cho mẹ một vài cành huệ trắng...
chút bọt biển...
và mây...
 
 
___________________________
 
 

thiên thần đôi cánh gãy

 

1.

“chặt cánh nó đi!”
trên cao
thượng đế ngó xuống nhân gian ôm mặt khóc
 

2.

chàng bước đi và thường chỉ dừng lại ở những nơi ít người... từ đôi cánh cụt vươn ra thành hai cánh tay mười ngón... ôm chụp thinh không...
 
chàng băng qua sa mạc... qua bao nhiêu cánh đồng... qua những thành phố chỉ mọc lên ban đêm... đi tới đâu họ cũng hét vào mặt chàng... “hát! hát! hát!”...
 
họ xô chàng vô bụng người đàn bà... người đàn bà có đôi mắt xanh như đại dương... lưỡi nàng uốn mền cong lên như hoa súng... giữa những chiếc răng nhỏ trắng và đều... mười ngón tay nàng ngọc ngà móng đỏ... “máu của thiên thần”... người đàn bà liếm môi xong bật ngửa ra nhìn trời cười nghiêng ngả...
 
một thằng bé dạy cho chàng học nói... “tao”... “mày”... “chết là hết”...
 
tới một ngôi làng ven biển... mười hai người đàn ông tụm lại xô chàng đè ngửa ra giữa bãi cát... chiếc đèn dầu bị hất tung tắt lụn tàn giữa gió đêm... nước từ mắt chàng rỉ chảy xuống làm mặn cả biển... “con trai mà cũng khóc!”... những người đàn ông hể hả quàng vai nhau lùi vào trong bóng tối... chàng ngồi một mình... lặng lẽ... ôm gối nhìn về phía bên kia chân trời...
 
bọn con nít chỉ đường cho chàng đi tới gặp người đàn ông có cặp mắt mù... hắn đã từng rêu rao... “tau là người đã giết chết thượng đế!”...
 
cuối cùng thì họ gặp nhau...
“anh từ mô tới?”
“từ trời”
“a!”
“trời là ở trên kia”
“rứa răng hông về?”
“không về được”
người đàn ông mở hai cánh tay ôm chàng vào lòng...
 

3.

“thiên tử ơi thôi đừng gân cánh
hãy nằm xuống...
hãy nhắm mắt lại...
để anh thổi cho chàng đôi chút mộng mơ”
 
 
___________________________
 
 

sau lần đốt thứ nhất

 
sau lần đốt thứ nhất
tất cả mọi thứ trên trái đất bị cháy thiêu trụi lủi chỉ còn lại một cô bé với hai túi đựng đầy các loại hạt giống và một cuốn sách có tựa đề là: túi khôn của nhân loại
 
mây từ trên cao cúi xuống bám vào tóc cô bé và nói
khóc!
mưa từ trời rơi xuống thấm vào người cô bé và nói
cười!
gió thổi nhẹ thì thầm bên tai cô bé và nói
đi!
cô bé bắt đầu chập chững bước
 
tới một vùng đất phía sau lưng là rừng núi bên trái là sông bên phải là biển phía trước là đồng bằng
cô bé bắt đầu thẩy những hạt giống vào đất và tưới chúng đầu tiên bằng những giọt nước lấy ra từ trong thân thể
rồi tất cả cây cối nẩy mầm trỗi dậy
xum xuê ươm hoa kết trái và họ hàng con cái chúng lan nhanh khắp toàn trái đất
một buổi sáng
người con gái mở mắt thức giấc và nghe chính thân thể mình nói
đi!
 
nàng đi phía trước
mây nắng sương mù và mưa gió líu ríu theo sau
qua bao tháng ngày
qua bao thung lũng qua bao thác ngàn qua bao vùng đầm lầy sa mạc
tới một đỉnh núi cao chất ngất nơi có một tảng đá bằng vàng khổng lồ nằm sát ngay bên mép của vực thẳm
người đàn bà ngồi xuống
cuốn sách mở ra trước mặt bà và nói
đọc!
 
chương một:
... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...
 
 
___________________________
 
 

ca khúc sống còn

 
tôi đi trong đêm
lần mò tìm hơi thở
luồn theo những con đường hầm của trí nhớ
tay bốc đầy những mạt kỷ niệm văng ra từ dưới đầu búa đang đập tan ký ức
hai bên là những bờ tường thiếu gió
ngột ngạt thở
 
tôi lạc một mình
vào trong thành phố của những đóa hoa trà nữ trắng
trăng non một miếng như móng tay ai cấu vào sa mạc
mùi hoang mộ ẩm thoát
xoáy lộng giữa không gian những tiếng sóng vỗ
dừng đứng dạng hai chân giữa đêm
gào lại lên một tiếng
này các nhà thơ
hãy trả về tôi tất cả những biểu tượng
 
tôi ngồi xuống cạnh bờ sông
tay bồng chú mèo đen có trái tim đỏ đeo ngang trước cổ
từ dưới mặt nước mọc lên những cánh tay
cái vẫy gọi
cái níu kéo
cái kêu mời
cái xua đuổi
tôi bày lên bãi cỏ một con cá chuồn ươn mắt ướt
những chiếc đồng hồ loãng chảy
và một đôi đũa ngọc
mời hết dương gian ngồi xuống đánh chén
hãy ngồi xuống đây luôn cả những tên sát nhân chẳng bao giờ chết
 
tôi vừa chạy vừa trốn vừa tìm
lượn giữa tối sáng
trong một căn phòng không lối ra
trò chơi sắc màu
có tôi
và tử thần
chàng cười với tôi như trẻ nhỏ
bắn vào môi tôi một loạt sơn xanh
tôi cột chàng với người đàn ông không mặt lại bằng một làn sơn đỏ
 
tôi mở mắt
dưới những hàng dây phơi đầy áo quần của những thằng bạn cũ
 
 
___________________________
 
 

bóng chìm

 
khi hắn nói
anh thấy em đến với anh trong giấc mơ đêm qua
tôi biết tôi đã làm chủ được hắn
luôn cả cái chết
 
hắn là một người đàn ông ở tuổi năm mươi bắt đầu học tưởng tượng
trước tiên là những ngọn nến
đốt cháy những khoảng ảo âm nhào lộn
hắn đi trong trí óc mình tìm kiếm một thói quen luẩn quẩn ở phần dưới
nhìn vào đây!
 
hắn có tật thích đứng giữa phố xá đông đúc người qua lại và nhắm mắt ngỏng tai tìm kiếm những tiếng động vô hình
tôi mở cửa và dẫn hắn vào
ngày thứ hai tôi chỉ cho phép hắn nhìn
ngày thứ ba tôi chỉ cho phép hắn ngửi
ngày thứ tư tôi chỉ cho phép hắn nếm
ngày thứ năm tôi chỉ cho phép hắn sờ
ngày thứ sáu tôi chỉ cho phép hắn nghe
suốt hai ngày cuối tuần tôi cột hắn lại và đóng cửa luôn cả sáu giác quan
tôi để hắn quằn quại trong nỗi đau của trí nhớ và tự tra tấn mình vì những tội phạm của cha ông hắn để lại
 
sang tới thứ hai tuần sau
tôi mở hắn ra bằng tiếng cười của một bầy con nít
 
hắn nói
anh thấy anh đang rơi
 
tôi nói
nhẹ vào tai
đây chỉ là cái chết thứ nhất
 
 
___________________________
 
 

bên ni bờ

 
tôi có những thằng bạn
cả cuộc đời chưa bao giờ cầm tay một người con gái
“ew!”
họ nói
tôi có những thằng bạn
cả cuộc đời chưa bao giờ giơ chân đá một trái banh
“ew!”
họ nhăn mặt
nhưng họ là những thằng con trai tự mình dựng một căn nhà tạo một ngôi vườn và đưa mẹ đi chợ hằng tuần
những thằng bạn đã dạy cho tôi hiểu như thế nào là đàn ông
như cha tôi đã dạy tôi như thế nào là con người
từ cái khó và qua những cái đau
mọc lên những tâm hồn lớn hơn cuộc sống
 
bọn chúng tôi
những đứa con của chiến tranh
tàn dư thổi lại từ tham vọng của một lũ đàn ông thiếu tình thương của mẹ
là những đứa nhất định không chịu bước lên đò
vọng từ phía bên kia của dòng sông sự thật nằm lung linh tử thi của những thằng chết trẻ
đêm đêm chúng là những đóm sáng soi đường
bùng lóe lên khi nghe chúng tôi diễn lại những câu chuyện cười ra nước mắt
chị tấm nhặt thóc tìm chồng
thị mầu lên chùa kén rễ
cô diệu bưng nước cua trai
những nhân vật nữ đã trợ lực cho chúng tôi một vài hơi thở lấy ra từ bên ngoài thân xác
bên ni sông
chúng tôi
một cộng đồng bướm
là những thằng cứng răng cứng cựa còn lọt lại
gặp nhau giờ để tìm cha tìm anh trai tìm người tình
miệng thì cười những mảnh trăng sao
mà nghe ẩm mốc từng nụ tình giấu chặt trong túi áo
 
những thằng bạn của tôi
tai nghe hai chữ chiến đấu là giật mình co rúm lại
đó là trò chơi của tụi đàn ông sợ/thiếu/thèm đàn bà
xin miễn!
chúng tôi chỉ là những đứa thích con trai
đơn giản như hoa thích nắng
cực kỳ thích nắng
nhưng là những cành hoa mọc giữa đá sỏi nên gai mọc ra dày hơn cả lá
xin đừng bẻ
loạng quạng là rồi đời
“sợ gì mày,
nó quật mình thì mình quật lại!”
 
chúng tôi đã lớn lên như mọi người lớn lên
chúng tôi cũng thở như mọi người thở
chúng tôi cũng hát như mọi người hát
dù chỉ thích chuyên trị những bản tình ca
hay những giọng hò điệu lý từ một xứ sở có hai miền mưa nắng
 
chúng tôi đang ngồi
thắp lên những ngọn nến
mở một linh địa ngay sát cạnh bờ sông
chờ từng chuyến đò quay trở về của những thằng đi trước
 
tôi có những thằng bạn
chỉ uống nước được múc lên từ dòng sông sự thật
ở cả hai bên bờ
 
 
___________________________
 
 

hầm tạm dung cho những tiếng hát

 
vang ra
rồi dội lại
những tiếng hát
dậy lên từ lồng ngực
phát ra từ con tim
những tiếng hát được cất lên chỉ vì không thể giữ lại
trong căn phòng chật ních người nhưng hơi bị thiếu khán thính giả
tôi ngồi nhìn những người đàn bà đang ngồi chờ tới phiên mình để được cất lên những tiếng hát - mỗi lần như là một lần cuối - những tiếng hát níu kéo mộng mơ - những lời ca ướp mật tình yêu của những thời con gái
 
 
“ ... đừng xa em đêm nay... khi ánh trăng đã ngủ say... đừng để em một mình nơi chốn này...”
...
“... chị muốn về nhưng mà chị không về... đi một mình buồn chết... dí lại việt nam giờ chỉ cho đàn ông thôi... đàn bà về không biết để làm gì bển...”
...
 
“... tôi có bốn đứa con gái... chả đứa nào chịu lấy chồng... làm lương cao... sống sung sướng... đi du lịch khắp nơi trên thế giới... chả như tôi hồi xưa... làm dâu khổ như gì đấy...”
...
 
“... em... đứng bên song buồn... nhìn cuộc đời trôi qua... và lòng người phôi pha... trên hai cánh mi sầu... cuộc đời bỗng qua mau... em tựa lá úa màu...”
...
 
“... lên xe tiễn em đi... lá la là la lá... trời mùa đông pa gi... nơi em có trăng soi... là la lá... mn...”... “anh nam ác quá à... không cho em thử mai cờ phôn trước...”... “xin lỗi nha quý vị...”
...
 
“...mn... xin lỗi... cho hỏi cái này... em lập gia đình chưa?”
“dạ thưa chị chưa”
“hèn gì... mai mốt chồng con là hết hát hò... sinh hoạt này nọ”
“vậy à?... hmn... thế chị lấy đâu ra thì giờ mà đi làm nhà văn?“
...
 
“... chiều mưa... có một người con gái nhớ quê... xa vời vợi... dòng sông... giấc mơ xưa... một thời thiếu nữ... buồn trôi... “
...
 
 
ngoài sân
những người đàn ông chụm đầu hút thuốc uống rượu
họ đang hăng say về những thằng con trai và một cuộc chiến mới
 
 
___________________________
 
 

lá bay giữa phố

 
lấp lánh trên lưng bàn tay ai
những giọt
 
lâng lâng
hơi thở níu hơi thở
mật âm vụ mùa
trên môi hãy còn mặn mềm chút ngọt
những tình
 
đường nắng vỡ
...
 
người đi đêm qua hay đêm mai?
 
tràn trụa
những tiếng
mưa bay
biền biệt
cỏ
gót mệt
mưa thổi
miệt mài
những dấu
... ướt mặt
 
những mùi
một mình với phố
và đàn ông
 
những đời
 
 
 
“sau đây, xin mời quý vị theo dõi tiết mục phỏng vấn đặc biệt... ...”
 
 
em đem cái tình đến
rất là bất chợt
rồi cũng tự động xách nó đi
quá là tự nhiên
làm khổ sở vô cùng cho những người đàn ông con trai đến sau
 
biết là em đã có một người bạn tình
dài bằng khoảng thời gian hai ta xa nhau
xin nhấn mạnh: tám năm!
sao bao nhiêu năm nay tôi vẫn cứ thấy em thiệt là tội nghiệp
vẫn chỉ hình dung ra em ngồi may áo quần trong một căn nhà và vây chung quanh là những tiếng cười ranh mãnh của một bầy con nửa trai nửa gái
bây giờ sự thật thì... em nói em rất hạnh phúc
thiệt là bận tâm
 
trên radio em và người bạn tình vẫn còn giành nhau nói:
- “bạn bè đối với em rất quan trọng nên em thích có thật nhiều bạn”
- “em không thích nhiều bạn... càng nhiều bạn thì càng nhiều chuyện”
- “em thích đi ăn ngoài”
- “em thích nấu ăn ở nhà”
- “em thích đi du lịch vòng quanh thế giới”
- “em thì chỉ muốn trở về việt nam”
- “em nghĩ đời sống không dài bao lâu nên phải sống cho hiện tại vui được phút nào hay phút đó”
- “em nghĩ đời sống không biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra nên mình cần phải lo cho tương lai”
 
...
- “thế hai người có thích cái gì giống nhau không?”
người phụ trách chương trình ngây thơ chen vào
 
hmn...
thiệt là...
một ngón tay cho ngày thứ bảy
 
 
___________________________
 
 

trên đường về

 
cả một đời bà đi tìm con...
 
bà thấy nó... đứng hút thuốc... lưng dựa vào bờ tường... trong con hẻm bên hông club universe chung với một đám con trai đủ mọi sắc tộc... nó độ hăm mốt hăm hai tuổi... mặt mày sáng sủa... có ít râu mọc lưa thưa trên môi và dưới cằm... nhìn vừa đàn ông vừa con nít... đám con trai vờn chung quanh nó như bướm vờn hoa... mồi thuốc... đưa nước... huyên thuyên trò chuyện... nó chỉ đứng nghe và tủm tỉm cười... thỉnh thoảng ngửa mặt đưa môi vo tròn thổi từng luồng khói thuốc lên trên vào khoảng không gian đen xanh đặc quánh trên cao... từ từ thì những đứa con trai rút lui dần... chỉ còn lại một thằng... đứa con trai còn lại bá vai quàng cổ nó... kéo nó ngồi bệt xuống đất... hai đứa kề đầu tỉ tê rủ rỉ tâm sự... một lát thằng con trai thò tay vào túi quần và lôi ra một vật gì đó rồi luồn qua cho nó... nó lắc lắc vài cái xong đưa lên mũi hít một hơi thật mạnh... rồi nhắm mắt lại... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... khi nó mở mắt ra thì đôi mắt nó đã lạc mất màu... đứa con trai kéo cổ nó qua... nói cái gì đó thật nhanh vào tai nó... rồi hôn vào môi nó một cái thật mạnh thật lâu... rồi đứng dậy mỉm cười phủi đít bỏ đi... nó một tay bấu chặt ngực... một tay níu lấy bờ tường cố kéo người dậy... hai hàm răng nó nghiến trèo trẹo vào nhau... một chất nước vừa đỏ vừa vàng chảy ra từ bên khóe mép... cuối cùng... nó đưa hai tay bóp chặt lấy trái tim mình... gào lên hai tiếng... mẹ ơi!... rồi té gục vào mặt đất...
 
bà thấy nó... ngồi một mình giữa những con bệnh khác trước văn phòng bác sĩ... trên khuôn mặt một người đàn ông ở cái tuổi đã nên có những giây phút thỏa mãn và bình an với cuộc đời thì ẩn hiện trên mặt nó là những vết bầm... những cái mụn mủ ung nhọt... những chỗ lồi lõm không đều... tất cả là dấu chứng rõ ràng nhất của một trận chiến thật tàn khốc đang xảy ra ngay trên thân thể nó... một cuộc chiến giữa con người và một loài vi khuẩn ác nghiệt nhất từ trước tới nay xuất hiện trên mặt đất... chung quanh nó... người ta người thì quay mặt đi chỗ khác... người thì mắt ngó dính lên trên màn ảnh ti vi... một cách như thật tình cờ... họ lảng dần ra xa để nó ngồi một mình giữa những hàng ghế trống... chỉ có một thằng bé con độ ba bốn tuổi đang ngồi ở hàng ghế phía trên với một người đàn bà là thỉnh thoảng quay lại nhìn nó cười... cánh cửa văn phòng mở... người bác sĩ đi ra và mời nó vào... lát sau.. thật lâu... cũng phải cả tiếng đồng hồ thì nó trở ra... mọi người không ai dám ngước mặt nhìn lên... nó đi lại hàng ghế cuối cùng và thẫn thờ ngồi xuống... hai mắt đỏ như máu... da dẻ nhợt nhạt tái xanh suy tàn... nó ngồi nhắm mắt... khuôn mặt như đã chết... chỉ hai dòng nước mắt cứ lặng lẽ chảy tuôn... trào ra từ hai đuôi mắt... cả căn phòng không ai động đậy... thằng bé ngồi ở hàng ghế trên lại quay lại nhìn... rồi níu lấy chéo áo người đàn bà... giật giật... má ơi!... má!... ông kia ổng đang khóc kìa!... nó mở mắt ra nhìn thằng bé... rồi như chợt nhận ra điều gì... hai mắt nó trợn trắng lên... nó đưa tay ôm ngực... gập người mặt ngã vào thành ghế phía trước... bật lên những tiếng nấc làm cả phòng đợi phải giật mình quay lại...
 
bà thấy nó... đứng khuất vào trong bóng tối tại một góc đường ở khu ổ chuột tenderloin... nó mặc một cái quần bò đen bạc rách... chiếc áo thun trắng vừa cũ vừa dơ có hàng chữ viết nghuệch ngoạc bằng tay... raised by wolves... mặt nó còn non choẹt... chắc chưa quá mười lăm mười sáu tuổi... thỉnh thoảng có những chiếc xe lái ngang qua và dừng lại.. nó bỏ vị trí đi ra vòng qua phía người lái... rồi lại quay trở về vị trí cũ... diễn tiến xảy ra suốt đêm... tới gần sáng... khi đường phố đã vắng tanh bóng người và gió từng cơn thổi thốc luồn từ cuối con phố... nó đưa tay ôm lấy thân thể mình... run lên bần bật từng cơn vì lạnh... một chiếc xe mercedes đen bóng lưỡng lái ngang và dừng lại... nó chạy tới... nói hai ba tiếng với người lái xe rồi chạy vòng qua phía bên kia và chui ngay vào bên trong... nó ngã người vào chiếc ghế nệm nhung êm ấm của chiếc ghế và nhắm mắt lại... khi nó mở mắt ra thì nó thấy mình đang nằm trên một chiếc giường của ai đó xa lạ... hai tay nó bị trói ngược lên vào hai cột giường... người nó bị phanh ra... tứ chi bị cột trói theo bốn hướng... miệng nó ai nhét một vật gì vừa cứng vừa mềm... trên người không còn một mảnh vải che thân... chiếc tivi ở đầu giường đang chiếu một cảnh làm tình của hai người đàn ông... một người nằm trên một chiếc võng da... hai chân banh toạc đưa ra cái hậu môn vừa đỏ vừa ướt... người đàn ông thứ hai mặt đeo mặt nạ da đen... lấy tay đút luôn cả cánh vào hậu môn người thứ nhất... nó trợn mắt lên nhìn... rồi lại nhắm mắt lại... miệng ú ớ gọi... mẹ ơi!... cứu con với!... mẹ ơi!... nhưng phát ra chỉ là những âm từ khó hiểu... hồi lâu thì nó nằm yên....người lả ra vì sợ và đóiï... bất chợt có tiếng động vọng lại từ phía bên kia cánh cửa... người nó lại run bắn lên từng hồi... nó vùng vẫy... ngực gồng lên... mắt trợn trừng... hai tay níu lấy sợi dây trói giật từng chập liên hồi... rồi nước mắt nó lại bắt đầu ứa ra... tuôn chảy...
 
bà thấy nó... đứng một mình soi gương trong phòng tắm... vọng từ phía bên ngoài là những âm thanh hỗn loạn quyện chung với một điệu nhạc nam mỹ... có lẽ là của nhóm the ketchup... nó mỉm cười... nhẹ nhàng lấy tay móc từ trong cái ví đen ra một thỏi son... tô đi tô lại thật mềm lên làn môi vừa mỏng vừa dày màu tím nhạt... rồi nó đứng lui người lại... lặng lẽ nhìn chầm chập vào chiếc bóng trong gương... rồi nó mỉm cười với chính mình... đó là nụ cười của một đứa con gái vừa mới khám phá ra sức mạnh đầy uy quyền của sắc đẹp... bất chợt... cánh cửa phòng tắm bật tung... ba đứa con gái sầm sập đi vào... chúng sấn lại... hai đứa xô nó ra giữa sàn nhà và đè nó xuống... đứa con gái thứ ba tốc váy nó lên... rồi thò tay vào bên trong bóp vào hạ bộ nó... con trai!... tao biết ngay mà... nó là con trai!... đứa con gái la lên... rồi cả ba đứa tung cửa bỏ đi ra... chừng mười lăm phút sau thì cánh cửa lại bị bật tung trở lại... bốn đứa con trai hồng hộc tiến vào... ba thằng xông tới... hai đứa lấy thân ấn nó vào bờ tường... một đứa lấy tay chận ngang qua cổ nó... còn đứa thứ tư thì chỉ đứng nhìn nó trân trối... ba thằng kia la lên... chửi và nhổ vào mặt nó những lời tục tĩu... loại ngôn ngữ chỉ dành cho bọn đàn ông... cuối cùng thì thằng con trai kia đi lại... lấy mặt dí sát vào mặt nó... thằng con trai đưa tay luồn vào dưới váy nó... đụ má... tao mà sờ thấy có hòn nào là chết mẹ mày... thằng con trai vừa thò vào phía bên trong thì thụt ngay tay lại... mặt trở nên nhăn nhó ra chiều đau đớn... nước mắt nó ứa ra... rồi thằng con trai quay lưng bỏ đi... ba đứa còn lại kéo tay nó ra và xô nó ngã vào sàn nhà cầu... chúng thay nhau đá đạp túi bụi vào người nó... một thằng lấy chân đạp bật ngửa người nó ra... rồi giơ cao chân đạp mạnh vào bụng nó... nó đưa tay lên ôm lấy mặt mình... đừng... đừng... tôi có... thằng con trai kia vừa nghe tiếng nó liền quay ngay người lại... lúc này thì trên tay nó cầm một cái lon đồ hộp... thằng con trai đi tới... quỳ người xuống phủ lên thân thể nó... hai đầu gối tấn đè lên ngực và vai nó... rồi lấy một tay nắm tóc đè ngửa mặt nó ra... tay kia đưa cái lon sắt đập liên tục vào đầu và mặt... mồ hôi và nước mắt trộn vào nhau rớt lên người nó như mưa... hể hả... thằng con trai vất chiếc lon đã bị móp vào trong một góc phòng... đứng lên đi vào phòng bếp... rồi lại quay trở ra với một cái chảo sắt... thằng con trai tiến lại... ba thằng kia lại đè nó ra... rồi thằng con trai lại tiếp tục đập... liên hồi... giáng xuống mặt mũi xuống tay chân xuống thân thể nó... chung quanh những đứa con trai lại hò la... đốc thúc... thằng con trai bắt đầu thấm mệt... nó quăng cái chảo đi... rồi không biết nghĩ sao... thằng con trai lại nắm lấy đầu nó... giơ lên cao... thu hết sức mình... dộng một cái thật mạnh xuống sàn nhà... nó bật ngã người... nằm sóng soài ra giữa vũng máu... rồi gượng rướn người lên... nó bật ra được một chữ cuối cùng... mẹ!...
 
bà thấy nó...
 
 
___________________________
 
 

quán gió

 
Đêm, có rượu và trăng vàng
Chàng tráng sĩ gác kiếm ngồi nhìn người đàn ông chập choạng hơi men rù rì ỉ ê với bóng mình phía góc bên kia của Quán Gió
Mỗi tháng một lần
Họ gặp nhau
Hai người hai góc
Chưa một lần chào hỏi
Chưa một lần cụng rượu chia lời
Cứ mỗi lần, chàng ngồi lặng lẽ uống rượu và nghe người đàn ông rên rỉ than van về biển và những bờ cát trắng, về một mối tình có vẻ hơi hoang đường đã mất, về một vùng ký ức xanh rêu nào đó chỉ có hắn mới đến được
 
1.
 
... tôi không cần em... tôi không cần em... tôi không cần em... mãi mãi không cần em... tôi không cần ai cả... tôi không cần vũ trụ này... tôi không cần con người... tôi không cần tôi... tôi không cần cả rượu... hahaha... cái đó thì cần phải xét lại... tôi không cần em... tôi không cần tôi... không cần cái quán khỉ ho cò gáy này... không cần cái thằng mặt mũi lầm lì ngồi bên kia ... (hắn hất mặt về phía bên chàng ngồi một cách ngạo mạn)... nó là ai tôi không cần biết...
 
đêm nay có rượu cùng trăng...
có thằng phải gió... hmn... có thằng phải gió... ngồi ca một mình...
 
... ha ha ha...
 
Đời người bắt đầu lặng lẽ và kết thúc cũng lặng lẽ
Chỉ có thế giới chung quanh lúc nào cũng ồn ào
...
 
Một chiếc lá rơi nghiêng ngang qua cửa sổ
Chiếc lá hãy còn xanh
Trời thì không gió
Và trăng thì vẫn cứ sáng mãi
...
 
Tại sao?
 
... em chả là cái con khỉ khô gì cả... tài lanh... em đẹp trai em thông minh con nhà giàu học giỏi thì mặc kệ em... tôi được cái giải gì... em đẹp em khôn ngoan dữ vậy sao em lại đi theo tôi... theo tôi làm gì... yêu tôi làm gì... phải em chỉ để tôi yêu em đừng có yêu tôi lại giờ có phải đỡ lộn xộn... tôi là một thằng bụi đời đá cá lăn dưa... yêu tôi chi giờ bắt tôi phải nhức đầu... rắc rối sự đời... phải mà em cứ ngồi yên một chỗ làm đẹp... chỉ biết hát biết chơi thể thao biết đàn biết nhảy... biết mấy cái cho vui làm đẹp cuộc đời được rồi... biết ba cái chuyện yêu đương làm gì... chuyện yêu đương sầu khổ là chuyện của mấy thằng đàn ông vô tích sự như tôi... em là người sinh ra để được yêu... được chiêm ngưỡng được tặng hoa được tặng thơ được bày trò múa hát... em sinh ra để làm đẹp cuộc đời... em bày đặt chuyện yêu đương chi làm xáo lộn trật tự thế giới.. mà có yêu thì yêu những người cũng giống như em... yêu chi một thằng như tôi làm tôi rối loạn tinh thần... mà có yêu em yêu chút chút được rồi... yêu chút chút cho vui thôi... yêu chi dữ vậy... em yêu tôi còn hơn tôi yêu em... cái đó không được... em chơi kiểu đó không được... em được trời sinh ra ưu đãi cho em đẹp cho em tài ba hơn hết mọi người... sao lại cho em tài yêu đương nữa... em là thiên thần là người của cõi trên... sao đi làm chuyện yêu đương của người trần thế của chúng tôi làm gì... chuyện yêu đương trần tục ai cho em đụng tới... tài lanh... giờ đau khổ ráng chịu...
 
Đất trời là bạn
Gió mưa là nhà
...
 
Sự sinh tồn của mùa xuân nằm trong kỳ vọng từ từng chiếc lá nhỏ
Ảo vọng dương trần bức xúc phù sinh
Đi tìm
Ân huệ nhân gian
Vỗ vào mặt sự sống
Đi tìm
Âm vang của từng giọt nước rớt trên mặt hồ
Chỉ thấy vỡ tan vỡ tan vỡ tan một khuôn mặt
...
 
Đi tìm
Mình
Thấy toàn
Tôi
 
... em ồn ào lộn xộn quá... vô tích sự... khóc lóc tối ngày... phải mà em chỉ cho rơi vài giọt nước mắt thôi là đã đủ cho tôi làm dăm ba chục bài thơ... giờ tôi đã trở thành thi sĩ... em khóc lóc chi bù lu bù loa... khóc như cha chết mẹ chết... làm thơ tôi chết theo... em gào to hơn cả tôi... em rên xiết quằn quại ngó còn ngầu hơn tôi... học ở đâu ra... em quay quắt làm tôi chóng mặt... làm tôi thẫn thờ chỉ biết đứng trơ ra như trời trồng nhìn em đau khổ... giờ tôi mới biết là em đáo để... em khóc những tiếng khóc của tôi... gào những tiếng gào của tôi... giờ tôi biết chắc chắn trăm phần trăm là em cũng đã làm được ít ra vài ba trăm bài thơ... em đã là một Nhà Thi Sĩ... trả lại thơ cho tôi...
 
Trong sự tĩnh lặng không cùng của bóng đêm mọi thứ ánh sáng chỉ là những yếu tố nhỏ không quan trọng phát sinh từ những cuộc va chạm không chủ đích
...
 
Sự phẫn nộ của một cái chết
Ẩn mình trong những cuộc sinh sát bao quanh phủ trùm trái đất
Rút lưỡi gươm thời gian
Chém như múa
Làm tung bay hỗn loạn một trời hoa
Những cánh hoa tươi lẻ loi không màu của ký ức
Biển xanh
Vũ trụ thốc đầy bụi hồng
Lẫn lộn với hàng triệu triệu linh hồn trắng
Và vạn nỗi đam mê kéo thành chùm níu thời gian xám đậm
...
 
Cuộc đời là một khoảng thời gian được lồng giữa những khoảng thời gian khác trong đó cuối cùng cũng chỉ là những cuộc u mê săn tìm sự thật về những niềm vui nỗi khổ bắt nguồn từ một nỗi ám ảnh – cái chết
 
... em là một tên lưu manh... côn đồ... xỏ lá ba que... em là một con quỷ mang mặt nạ da người... mười hai năm rồi mà em vẫn không buông tha tôi... tôi biết em sẽ theo ám ảnh tôi cho tới chết... em là giông bão là địa chấn là đói khát là những cơn tai ương hiểm họa là hiện thân của mọi sự đau khổ ở trên trái đất này... đồ khốn nạn...
 
2.
 
... tôi biết... tôi biết... tôi biết... tôi biết tôi đã làm em đau khổ... tôi không xứng đáng làm một thằng đàn ông trên trái đất này...
 
... tất cả đã được bắt đầu thật đẹp... lần đầu tiên gặp mặt em hôm đó hùng dũng hiên ngang như một trang kiếm sĩ (hắn quay mặt nhìn qua phía bên chỗ chàng ngồi rồi quay vội ngay lại nhìn lên vách tường nói tiếp)... một trang kiếm sĩ hùng dũng cười nói vang vang giữa một bầy con trai loàng xoàng không đáng để ý... nhóm bạn em tụm lại đốt nến trên bánh và ca bài Chúc Mừng Sinh Nhật... tôi lựa thời cơ chụm đầu và hát ké... em thổi đèn cầy... cắt bánh... và đưa cho tôi miếng bánh to nhất... góc phần bánh có cái hoa kem hồng trên mặt... tôi xách miếng bánh trở lại bàn mình và lặng lẽ ngồi yên liếm hết cái hoa kem... ăn hết miếng bánh mà miệng lưỡi cứ cứng đơ... chả tỏ tình được câu nào... em thì cứ tỉnh bơ cười cười nói nói giữa đám bạn bè rồi lâu lâu liếc mắt nhìn tôi tủm tỉm cười... đàn ông con trai mà có cặp mắt lẳng ơi là lẳng... hết tiệc.. tôi đứng lên phủi đít tính đi về... em hỏi... bánh ngon không... tôi gật đầu... em nói... tôi còn cái bánh còn ngon hơn ở nhà... rồi nháy đuôi con mắt trái... tôi lái xe theo em về tới tận nhà... trong nhà em điện còn sáng... em nói ông già bà già em người Bắc làm tôi không dám vô... hai thằng rốt cuộc ngồi ngoài xe nói chuyện tâm sự chuyện cuộc đời từ thuở cố tổ cao tằng chuyện trên trời dưới đất chuyện ông bà ông vải chuyện đời em đời tôi đủ thứ chuyện mãi cho tới trời sáng...
 
... tôi là một thằng hảo ngọt... đúng ra bữa đó tôi chỉ nên ăn phần bánh... đúng ra bữa đó tôi đừng nên tham lam liếm sạch luôn cả phần kem trên dĩa...
 
...em nói em là một thằng dân kẻ biển nhưng lại có tính mơ mộng rừng núi... thích đi ngược thay vì đi xuôi... lớn lên với nước mà thích chơi với đất... tôi nói tôi chỉ là hạt cát... em cười ha hả... ừ đúng rồi... một hạt cát may mắn rớt vào trong lòng tôi chịu khó nằm yên vài ba chục năm nữa tôi sẽ biến cho thành hạt ngọc trai...
 
... ôi nhức cái đầu... phải mà lúc đó tôi bạo gan bạo phổi dám mở miệng ra nói... tôi không muốn làm hạt ngọc tôi không muốn nằm yên một chỗ tôi muốn nằm chung với những hạt cát khác cũng giống như tôi trên bãi biển được sóng xô lên xô xuống cạ cạ giữa đám cát mới đã hay chỉ làm hạt bụi bay lung tung trong trần gian tới đâu hay tới đó bay vào nhà ai lấy chổi chà quét đi thì tôi bay ra ngoài đường chơi với mưa với gió cũng chẳng sao... làm hạt ngọc mất công... một đời nằm yên một chỗ tới khi được lên làm đồ trang sức bị nhét vô hòm lâu lâu chỉ được đeo lên tai lên cổ vài ba tiếng đồng hồ cho thiên hạ ngó rồi lại bị tống cổ lại vô tủ... không ham... nhưng phải mà tôi mạnh dạn nói vậy thì em đã đá tôi một cái bưng... cho tôi leo lên xe lam đi thẳng về quê ăn tết... cả bao nhiêu năm tôi ở với em chỉ biết nghe mà không biết nói... chỉ biết nhìn mà không biết cử động... em hớp hồn hớp xác tôi từng phần từng phần một... mà tôi thì chẳng thấy mình trở thành ngọc trai... mới đầu thì em nhả trên người tôi từng lời ngon tiếng ngọt... cái gì cũng hay cũng đẹp cái gì cũng sướng cũng đã... riết em cho tôi toàn là những lời rên rỉ than van những tiếng khóc lóc năn nỉ van xin táng tận trong những lần cãi lộn... hột cát không chịu nằm yên... cựa quậy đòi vượt thoát... nhưng bởi chỉ là một hạt cát tôi không tự giải phóng nổi mình nên hột cát hột ngọc đang biến hóa nửa chừng từ từ trở thành một hột sạn thận... thành một cục nhọt ung thư trong người em... càng ngày càng lớn... làm cả thân người em đau đớn ối rữa... biến em từ một đứa con trai sung mãn yêu đời thành một người đàn ông cay đắng khổ sở... để một đêm úp mặt giữa lòng bàn tay đầy máu của tôi hòa lẫn với nước mắt của em... em đã thốt... anh là người đã giết chết ngây thơ tôi...
 
... tôi là một thằng đàn ông khốn nạn... tôi chỉ biết yêu em nửa vời... tôi yêu tôi hơn tôi yêu ai hết... giờ tôi không biết tìm đâu ra một người như em trên trái đất này... tôi muốn...
 
3.
 
Mẹ tôi là một người đàn bà của trí tuệ
Cha tôi là một người đàn ông của kiến thức
Em tôi là kỳ vọng của con người thế giới tương lai
Tôi là một gã khờ
 
Khi còn là trẻ thơ người ta cãi nhau chửi nhau đánh đấm vật lộn nhau tôi thấy tôi không hiểu nên tôi chỉ cười
Không ai có ý kiến
Khi lớn lên tôi thấy người ta giơ tay giơ chân cãi vã chửi nhau đánh đấm tứ lung tung tôi thấy tôi cũng vẫn không hiểu nên tôi cũng chỉ cười
Nhưng những tiếng cười giờ trở thành những quả cà chua nhức nhối quăng vào mặt những diễn viên đang lột xác trong vở tuồng cuộc đời
Ai cũng thắc mắc
Và tôi học giữ im lặng
Từ đó tôi trở thành gã câm
 
Tôi sinh ra và lớn lên trong hai miền ngôn ngữ
Một miền ngôn ngữ ầu ơ dí dầu của những lời ru mẹ tôi ăn sâu trong tận cùng ký ức
Và ngôn ngữ của những người đàn ông đàn bà nói nhiều la nhiều thích tuyên bố thích phân tích thích bình luận thích phân giải
Bao nhiêu năm nay tôi vẫn cứ đi lang thang tới hang cùng hố tận lên núi xuống ngàn tới nơi đâu tôi cũng chỉ nghe văng vẳng bên tai những tiếng mẹ ru
Những âm hưởng trầm bổng trong tiếng ru của mẹ át hẳn những lời nói bóng bẩy xa xôi ý nghĩa kỳ diệu sâu xa của loài người tôi nghe tôi không hiểu gì cả
Và tôi học giữ im lặng
Từ đó tôi trở thành gã điếc
 
Chung quanh tôi là một thế giới phủ ngập đầy những hình ảnh chát chúa từ tivi từ phim ảnh báo chí toàn hình ảnh những người đàn ông đàn bà không mặc quần mặc áo ôm chụp nhau chơi những trò chơi kỳ quái tôi không hiểu
Mở mắt tôi bị ngộp bởi hình ảnh nhắm mắt tôi cũng bị ngộp bởi hình ảnh
Những hình ảnh rùng rợn tủa ra từ những con mắt tìm tòi lục lọi xoi mói
Những con mắt như gươm dao nhìn xoay xoáy vào mình làm tôi từ từ tránh tới chỗ đông người và có đi thì vừa đi vừa nhìn xuống mặt đất
Tôi sợ nhìn vào mặt người
Và tôi học giữ im lặng
Từ đó tôi trở thành gã mù
 
Giờ thì tôi là một người vừa khờ vừa câm vừa điếc vừa mù không còn có chút khả năng nào để theo dõi tham hiểu hay tận hưởng hầu vỗ tay khen ngợi khi vở tuồng tạo hóa thú vị của quý vị chấm dứt
Tôi không tham dự vào trò chơi ánh sáng và bóng tối
Tôi không biết và sẽ không bao giờ biết thượng đế phật thích ca chúa giê su khổng tử hồ chí minh là mấy ông nào
Tôi mãi mãi là một đứa trẻ
Chỉ biết đi lang thang giữa cuộc đời trong tiếng ru của mẹ
 
Xin đừng giết chết thơ ngây tôi
 
4.
 
Trong thế giới của người điên sự im lặng vừa là niềm an ủi vỗ về vô biên vừa là cội nguồn đau khổ ray rứt nhất
 
... tôi biết em vẫn chờ đợi tôi... tôi chắc chắn em vẫn còn ở đó... em đừng đi đâu.. đừng theo ai đừng bỏ tôi giữa cuộc đời ô trọc này... không có ai yêu em hiểu em như tôi yêu em hiểu em... giữa những bãi dừa xanh mát và những cồn cát trắng hoang vu đầy gió... em vẫn chờ tôi... em là của tôi... mãi mãi là của tôi... em đợi tôi làm ăn khấm khá.. rồi tôi sẽ về... mình sẽ... mình sẽ... mình sẽ... mình sẽ...
 
Đêm mây phủ
Đứng ngần ngừ một mình giữa đất trời lồng lộng
Chàng tráng sĩ tháo dây cương cột con ngựa hồng vào bên hông Quán Gió, chôn thanh kiếm vào dưới gốc cây thông xanh, rồi quảy túi vải lên vai một mình lầm lũi đi theo hướng tìm ra biển.
 
 
___________________________
 
 

XXX …

 
... tôi thấy ai vung tay chém tôi một đường dao dài rạch từ trên mặt xuống dưới háng... những mạch máu rách tươm bùng vỡ... máu tươi đỏ ối từ mình văng ra thành những hột gạo rớt vương vãi tứ lung tung... từng gáo máu ào ào liên tục tạt vào mặt... máu đỏ xối chảy từ trên đỉnh đầu xuống dưới hai chân và lan ra thành dòng thấm ướt dầm dề mặt đất... tôi lấy hai tay cầm vào hai lòng bụng đã rách nát và xé toang ra nhìn xuống ngó sâu vào ruột gan phèo phổi mình ... tôi thấy trái tim mình vẫn cứ tiếp tục thở phập phồng ra vào đều đặn... nhưng mỗi nhịp đập là mỗi nhát dao chém ngang mình đau hơn đạn xé... trước mặt tôi... từng đoàn người lê thê kéo nhau đi... những khuôn mặt đàn bà con nít việt nam lôi thôi lếch thếch tả tơi trong những bộ quần áo màu đất ướt... họ đi ngang và dừng lại nhìn thẳng vào mặt tôi... từng khuôn mặt một rã tan ngay trước mặt biến ra thành những bộ xương khô chỉ dính lại đôi chút thịt rệu rữa... tim tôi đập ngược trở lại càng lúc càng mạnh... người tôi càng lúc càng nóng ran... hơi thở càng lúc càng dồn dập... tôi dạng hai chân... nâng hai tay... vai gồng lên... ghì xiết... bỏ súng xuống!... AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!... tôi ôm mặt ngã ra thức giấc...
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018