tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
dẫn nhập | nhận định | tác phẩm | thảo luận |
danh mục chuyên đề
Người đầu gỗ  [chuyên đề  TRUYỆN CỰC NGẮN]

 

Trong khi thò đầu ra ngoài cửa sổ tàu lửa để ngắm trời sao khuya, nàng bị một lũ lâu la chặt đứt đầu để cướp sợi dây chuyền vàng. Tôi vội cởi áo khoác trùm lên cổ nàng ngăn cho máu khỏi chảy ra rồi suy tính cách giải quyết tình thế. Thấy rằng khi bị gãy tay chân người ta thường làm chân tay giả, tôi mới nghĩ cách làm cho nàng một cái đầu giả bằng gỗ. Quên chưa nói với các bạn, tôi là một thợ mộc cừ khôi và trong hành lý tôi mang theo có một súc gỗ quý mà tôi dự tính điêu khắc nó thành bức tượng quan âm. Nhưng trong tình huống này thì phải huỷ dự định đó thôi. Tôi lấy súc gỗ đó và dùng đồ nghề mang theo để khắc thành một cái đầu. May là vào đêm khuya nên hành khách đã đi ngủ hết, chỉ còn lại mình tôi âm thầm làm việc. Mất hai tiếng đồng hồ tôi mới đẽo xong một cái đầu tuyệt diệu. Rồi tôi tháo cái áo khoác trùm đầu nàng ra và gắn cái đầu gỗ lên cái cổ trắng tròn xinh xắn. Ngay lập tức máu ngừng chảy. Khoảng năm phút sau, cái đầu gỗ đã dính chặt với cổ nàng mà không cần phải có một chất keo kết dính nào cả. Một tiếng sau, thì nàng đã mở mắt gỗ, thở mũi gỗ và lúc lắc được cái đầu gỗ nữa. Trời cũng bắt đầu sáng. Tôi dùng cái áo khoác lau máu nàng dây ra trên ghế và cửa sổ lúc bị chém đầu rồi quẳng cái áo khoác đó đi. Đoạn tôi lấy một cái khăn len trùm lên đầu nàng để che cái đầu gỗ trọc lóc rồi dìu nàng xuống sân ga về nhà.

Cái điều tuyệt diệu là tóc nàng mọc ra, xanh mướt như thuở nào. Và tính cách nàng thay đổi hẳn. Từ một cô gái nhút nhát quê mùa giờ nàng đã hăng hái hoạt động đoàn đội. Chẳng mấy chốc nàng được kết nạp vào Đảng Cộng Sản Việt Nam. Trong công ty, nàng trở nên lạnh lùng và nghiêm túc nên được cấp trên để mắt đến và dần dần được đề bạt lên làm trưởng phòng kinh doanh rồi chức Phó tổng giám đốc. Trong bữa tiệc mừng nàng lên chức Tổng giám đốc, các nhân viên của nàng và các bạn bè tôi nhất loạt chúc mừng tôi đại loại là “Anh có cô vợ thật hết xảy. Vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con. Vừa giỏi việc nước vừa đảm việc nhà. Vừa là một chiến sĩ trên mặt trận kinh tế vừa là một đầu tàu kéo cả dân tộc đi theo đường lối xã hội chủ nghĩa muôn năm…”. Nói chung là toàn những lời khen có cánh siêu mỏng và lớp thấm thông minh như vậy cả.

Tôi cũng cười và cám ơn rối rít. Bởi cùng với sự thay đổi hoàn toàn tính cách của nàng, tôi cũng đã quên phắt đi một sự thực vô cùng kinh dị “nàng là người có cái đầu gỗ một trăm phần trăm”.

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018