tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Ngô Hương Giang, hành động đạo văn & những phản ứng kỳ lạ  [đối thoại]

 

[Đã đăng trên Da Màu, ngày 21/02/2010]

 

Bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010 là một trong một loạt những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang, kẻ đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc.

Đầu đuôi câu chuyện như sau:

Ngày 4/1/2010, nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng từ Huế chuyển sang Úc cho tôi một email có đính kèm 5 bài tiểu luận của sinh viên Ngô Hương Giang.

Ngày 5/1/2010, tôi giở ra đọc bài “Bàn về khái niệm huyền thoại trong văn học” của Ngô Hương Giang. Vừa đọc đoạn đầu tiên, tôi lập tức có cảm giác rằng Ngô Hương Giang đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc. Tôi đọc tiếp và nhận ra rằng Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn một đoạn rất dài khác từ một bài tiểu luận của Nguyễn Hưng Quốc.

Tôi lập tức chuyển bài viết ấy của Ngô Hương Giang cho Nguyễn Hưng Quốc xem lại.

Ngày 6/1/2010, Nguyễn Hưng Quốc gửi email xác nhận với tôi rằng đúng là Ngô Hương Giang đã chép y nguyên nhiều câu và đoạn trong bài “Chủ nghĩa hậu hiện đại và những cái (cần) chết trong văn học Việt Nam”.

Nhận được email của Nguyễn Hưng Quốc, tôi giở bài của Ngô Hương Giang ra so sánh với bài của Nguyễn Hưng Quốc. Tôi tô màu vàng những đoạn giống nhau và gửi lại cho Nguyễn Lãm Thắng, cùng với lá thư sau đây:

 

+++++++++++++++++++++++++++++++

Nguyễn Lãm Thắng thân,

Khi em chuyển cho anh 5 bài tiểu luận của sinh viên Ngô Hương Giang, anh rất vui vì thấy giới trẻ đã có người chịu khó đi vào lĩnh vực nghiên cứu lý thuyết văn học đương đại.

Nhưng đang vui, thì... rất tá hoả, vì ngay ở bài đầu tiên, “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học”, sinh viên Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn nhiều đoạn từ bài tiểu luận “Chủ nghĩa hậu hiện đại và những cái (cần) chết trong văn học Việt Nam” của tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc.

Ngay cả việc trích lại những trích dẫn từ một tiểu luận của người khác, thì sinh viên Ngô Hương Giang cũng phải ghi rõ xuất xứ của sự trích lại ấy.

Đằng này, sinh viên Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn những lời dẫn giải và tư kiến của TS Nguyễn Hưng Quốc, rồi cố tình ghi xuất xứ khác để che lấp sự đạo văn, làm ra vẻ đó chính là công trình nghiên cứu, tư duy và diễn giải của mình. Hành vi này vi phạm đạo đức nghiên cứu khoa học (academic misconduct) một cách trầm trọng. Ở nước ngoài, một sinh viên có hành vi này nhất định phải bị đuổi học và không được theo học ở bất cứ trường đại học nào trong thời gian ít nhất là 3 năm.

Anh đính kèm theo đây bài “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học” của sinh viên Ngô Hương Giang, trong đó có ghi rõ những đoạn đạo văn đã bị phát hiện.

Điều đáng kinh ngạc là sinh viên Ngô Hương Giang đã đạo văn từ Tiền Vệ rồi bạo phổi gửi ngược cái công trình đạo văn ấy cho Tiền Vệ!!!

Trong email gửi cho Nguyễn Lãm Thắng, sinh viên Ngô Hương Giang viết: “Thay oi, em thuong doc bai cua cac nha nghien cuu tren trang tien ve. Day la trang (theo em) co su nhay ben voi tinh hinh ly luan moi, em rat muon thu suc viet cua minh tren trang nay...”

Sinh viên Ngô Hương Giang vừa đạo văn từ Tiền Vệ, lại vừa làm ra vẻ cao đạo, khen Tiền Vệ là trang “có sự nhạy bén với tình hình lý luận mới”!

Hành vi này khiến anh không thể tin tưởng những gì còn lại trong bài tiểu luận này và những bài khác của sinh viên Ngô Hương Giang là không đạo văn từ những nơi khác.

May thay, những bài này của sinh viên Ngô Hương Giang chưa in thành sách! Nếu đã in thành sách, thì đúng là tai hoạ tày trời cho “tác giả” Ngô Hương Giang. Và dù chưa in thành sách, những bài này nếu được sử dụng trong phạm vi trường đại học thì quả là bằng chứng thảm hại của nền giáo dục và trí thức Việt Nam vậy.

Sinh viên Ngô Hương Giang còn trẻ. Nghĩa là còn thì giờ để uốn nắn. Vậy em hãy khuyên bảo sinh viên Ngô Hương Giang tự suy xét lại và dũng cảm sửa đổi để còn có cơ may trở thành một nhà nghiên cứu, hay một nhà giáo khả tín trong tương lai.

Vài hàng trao đổi và chia buồn cùng em.

Thân,

HN-Tuấn

PS: Xem bài đính kèm [attached].

+++++++++++++++++++++++++++++++

 

Ngày 8/1/2010, tôi nhận được một email từ Ngô Hương Giang. Kèm theo bức email đó là bức email Ngô Hương Giang gửi cho Nguyễn Lãm Thắng rồi forward lại cho tôi với nội dung rất lạ lùng, kết án tôi là “mặc cảm đối với đất nước”, “kỳ thị dân tộc” và “thực dân luận”!

Đọc xong bức email ấy, tôi gửi bức email dưới đây chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang:

 

+++++++++++++++++++++++++++++++

Thân gửi Nguyễn Lãm Thắng,

Ngô Hương Giang vừa chuyển cho anh bức email mà sinh viên ấy đã gửi cho em.

Ngô Hương Giang cũng gửi thêm cho anh một email, nguyên văn như sau:

Nhung trich dan cua chau trong bai viet la tu van ban goc cua Derrida (da co trich dan nguon TLTK phia duoi). Viec chau co hoi huong giong tac gia Nguyen Hung Quoc, mot la “vo thuc sang tao”, hai la “ cung tham khao mot tai lieu”

Mong duoc noi chuyen voi chu nhieu, chuc chu mot nam moi anh khanh- hanh phuc

===============================

Có mấy vấn đề mà anh muốn nêu ra ở đây.

1/ Ngô Hương Giang nói rằng Ngô Hương Giang đã trích dẫn từ văn bản gốc của Derrida:

Điều này tuyệt đối không thành thật, vì những câu trong bài của Ngô Hương Giang hoàn toàn giống với Nguyễn Hưng Quốc, và những câu đó lại không phải là văn bản của Derrida, mà CHÍNH LÀ VĂN BẢN CỦA NGUYỄN HƯNG QUỐC.

Để khỏi mất thì giờ, ta hãy đi thẳng vào NHỮNG CÂU GIỐNG NHAU NHƯ ĐÚC.

===============================

===============================

===============================

===============================

2/ Tôi có đôi điều muốn nói thêm với Ngô Hương Giang:

- Ngô Hương Giang nói sự giống nhau từng chữ, từng chi tiết chấm phẩy… như thế là do “một là, vô thức sáng tạo” “hai là, tham khảo cùng một tài liệu”!

Trong thế giới con người, không bao giờ có cái chuyện “vô thức sáng tạo” lạ lùng đến thế! Hai người “tham khảo cùng một tài liệu” cũng không thể nào viết ra những đoạn văn giống nhau đến từng dấu chấm, dấu phẩy như thế!

Thậm chí, có ráng sức học thuộc lòng, cũng khó lòng mà nhớ đúng từng dấu chấm, dấu phẩy như thế.

Lối biện bạch loanh quanh này chứng tỏ Ngô Hương Giang vô cùng bướng bỉnh, không biết phục thiện, và không còn một chút thành thật nào cả.

Tôi tưởng những điều tôi trình bày hôm qua và gửi riêng cho thầy của Ngô Hương Giang, nhờ thầy nói lại với trò, là đã đủ để giúp Ngô Hương Giang giật mình mà tự suy xét và hối cải. Nhưng không ngờ, hôm nay Ngô Hương Giang lại phản ứng như thế này, thì quả là hết hy vọng.

- Ngô Hương Giang đã không biết cảm ơn tôi, mà còn phản công lại tôi bằng cách chụp cho tôi cái mũ “thực dân luận” và, tệ hơn nữa, “kỳ thị dân tộc”.

Thú thật, tôi có cảm giác rất kinh khủng khi đọc bức email Ngô Hương Giang gửi cho thầy Nguyễn Lãm Thắng (mà Ngô Hương Giang đã chuyển lại cho tôi).

Tôi, với tuổi đời và tuổi học có lẽ còn dài hơn cả thầy của Ngô Hương Giang, tôi xin nói vài lời chân thành cuối cùng, rằng:

Nếu tôi không có lòng đối với giới trẻ có học ở Việt Nam, thì tôi đã không mất công đọc kỹ bài viết của Ngô Hương Giang, phát hiện cái sai lầm to lớn, và thông báo riêng cho thầy của Ngô Hương Giang để thầy nói riêng lại cho trò sửa đổi. Ở cương vị của tôi, thì một người khác có thể chỉ đọc qua, thấy có chất lượng, rồi cho đăng lên báo. Sau đó, nếu có gì xảy ra thì tác giả Ngô Hương Giang sẽ hoàn toàn lãnh đủ. Mà tất nhiên là tác giả sẽ lãnh đủ, vì sớm muộn gì cũng có người phát hiện và tố cáo. Khi đó, tác giả sẽ hoàn toàn mất danh dự trước văn giới và độc giả.

Nhưng tôi thì khác. Tôi không chỉ là một nghệ sĩ, mà tôi còn là một nhà nghiên cứu và một nhà giáo yêu nghề suốt mấy mươi năm. Tôi làm việc bằng lương tâm và tình yêu. Tôi không thể thiếu cẩn trọng. Tôi không thể thiếu ân cần đối với giới trẻ. Tôi cũng không thể thiếu nghiêm khắc đối với giới trẻ. Vì thế, tôi đã đọc rất kỹ và đã bỏ thì giờ để viết thư giải thích cho thầy của Ngô Hương Giang.

Một tên “thực dân” “kỳ thị” đối với “dân tộc” Việt Nam sẽ không bao giờ bỏ công sức ra để làm những điều như tôi đã làm (không chỉ đối với trường hợp của Ngô Hương Giang, mà còn đối với nền văn học và nghệ thuật Việt Nam) trong mấy mươi năm qua.

Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng không chịu nhận lỗi lầm, thì tôi đành chịu vậy. Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng thấy mình là hoàn toàn đúng đắn, thì Ngô Hương Giang hãy giữ y nguyên bài viết, đem ra công bố, in thành sách, để giúp cho nước nhà nâng cao học thuật, trí thức và đạo đức! Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng thấy mình là hoàn toàn lương thiện, thì Ngô Hương Giang hãy giữ nguyên lối sống, lối làm việc, lối ứng xử như vậy, để trở thành một nhà nghiên cứu khả tín, một người thầy khả kính, một công dân đạo đức, đáng làm gương cho hậu thế của tương lai!

Tôi xin hết lời.

Hoàng Ngọc-Tuấn

+++++++++++++++++++++++++++++++

 

Sau khi gửi bức email trên cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang, tôi nhận được một email của Nguyễn Lãm Thắng cho biết rằng trước khi gửi bài đạo văn ấy cho Tiền Vệ, Ngô Hương Giang đã lỡ đăng bài ấy ở tập san Văn học trẻ ở Khoa Ngữ văn Đại học Khoa học Huế. Vì đã lỡ đăng như vậy, nên Ngô Hương Giang đã chống chế đến cùng.

Nguyễn Lãm Thắng có hứa sẽ sưu tầm, chụp lại nguyên văn bài “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học” của Ngô Hương Giang (trong đó có những đoạn đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc) và sẽ gửi cho tôi để lưu làm tài liệu.

Từ sau ngày 8/1/2010 đến nay, Ngô Hương Giang đã liên tục gửi những email với nội dung gây hấn đến Nguyễn Hưng Quốc và tôi, nhưng chúng tôi hoàn toàn không trả lời, không còn muốn đối thoại với một kẻ đã đánh mất lòng tự trọng.

Trên đây là đầu đuôi câu chuyện đạo văn và những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang.

 
Hoàng Ngọc-Tuấn
Sydney, 11/2/2010

 

Tái bút:

1. Trong bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010, Ngô Hương Giang có nói rằng tôi đã gửi cho Ngô Hương Giang “một bài viết”. Đây là điều bịa đặt hoàn toàn, vì tôi chưa từng gửi cho Ngô Hương Giang bất cứ bài viết nào.

Ngô Hương Giang cũng viết rằng tôi có lần đã “nhắc khéo” Ngô Hương Giang về việc mang “học thuật phương Tây để phổ biến về nước”. Đây cũng là điều do Ngô Hương Giang hoàn toàn bịa đặt vì tôi không hề quen biết với Ngô Hương Giang nên chưa từng “nhắc khéo” Ngô Hương Giang về bất cứ điều gì cả. Ngoài một bức email gửi chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang như tôi đã trình bày trên đây, tôi không có bất cứ một liên hệ gì qua thư từ với Ngô Hương Giang.
 

2. Ngày 21/01/2010, bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” của Ngô Hương Giang đã xuất hiện trên báo Văn Thơ Trẻ. Ngày 10/02/2010, nó lại tái xuất hiện trên trang Da Màu. Đây cũng là một chuyện kỳ lạ khác.

Trong bài "Ngô Hương Giang, hành động đạo văn & những phản ứng kỳ lạ" đăng trên Da Màu ngày 11/02/2010, tôi có viết thêm một đoạn để giải thích rõ cái chuyện "kỳ lạ" này. Nguyên văn như sau:
 
Ngày 21/01/2010, sau khi đăng bài ấy trên báo Văn Thơ Trẻ, Ngô Hương Giang đã viết email “mời” NHQ và tôi vào xem. Tuy nhiên, vì chúng tôi thấy tư cách của cậu Giang và bài viết nhếch nhác ấy không đáng để bận tâm, nên chúng tôi thây kệ, quên đi là xong. Bây giờ chúng tôi khá ngạc nhiên vì thấy bài ấy tái xuất hiện trên trang Da Màu. Chuyện kỳ lạ là “cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng”. Chúng tôi đã bỏ qua cho cậu ta, mà cậu ta lại càng làm tới, dám gửi bài ấy ra hải ngoại, đăng lên Da Màu!
 
Khi cái bài nhếch nhác ấy xuất hiện chình ình trên Da Màu, tôi không thể thây kệ, bỏ mặc được, vì Da Màu là chỗ hội ngộ của biết bao anh chị em cầm bút quen biết ở hải ngoại. Do đó tôi đành phải công bố những cái email hấp dẫn đó cho mọi sự rõ ràng, tránh hiểu lầm vô ích, và tránh để cho cái loại người kỳ lạ ấy lợi dụng một diễn đàn lành mạnh ở hải ngoại để đánh phá bừa bãi.

 

 

---------------

Bài liên hệ:

17.01.2010
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Theo tôi, điều đáng lo ngại nhất chính là ở chỗ “bất chấp liêm sỉ” ấy. Ăn cắp thì ở đâu cũng có. Nhưng, bình thường, bọn ăn cắp thường bị xã hội khinh miệt, do đó, ít nhiều cảm thấy xấu hổ; cũng do đó, bao giờ cũng có vẻ lén lén lút lút. Ở đây, ngược lại, những người ăn cắp lại không có vẻ gì thẹn thùng cả. Nó cho thấy có sự xói mòn về phương diện đạo đức, đặc biệt, đạo đức trí thức... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014