tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
 
tác phẩm mới trong tháng

16.05.2013
Bay  (truyện / tuỳ bút) - Lê Minh Phong
... Chàng nói với bọn trẻ về bình minh vàng, về những cơn mưa bằng bạc. Về những chiếc cầu vồng đầy châu báu và về những vùng đất tự do. Chàng nói rằng nếu dùng răng cắn vào màn đêm thì bình minh sẽ chảy tới. Chàng nói với chúng nếu hát lên thì hoà bình sẽ về. Bọn trẻ không biết đến hoà bình và những tiếng dương cầm sau đồi thông như lời chàng nói... (...)

Khi xem chân dung Hoàng Ngọc Biên...  (thơ) - Ðinh Cường
... Phải gần và hiểu Biên như anh em / Quân mới vẽ ra chân dung Hoàng Ngọc Biên / với bộ râu chiếc tẩu rất điệu / nhớ một thời Đà Lạt đốm lửa ấm từ chiếc tẩu // Nhớ những ngày bên Salt Lake City / hẹn nhau ra góc phố uống cà-phê / bây giờ Biên đang ở San Jose...

Lạc vào vườn cây trái thuyết lý | Thơ. Và thế giới khác của thơ | Phác thảo từ bóng tối văn minh  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
Tôi lại bất ngờ lạc bước dạo chơi / trong công viên đầy trĩu quả triết thuyết / Toàn những ông bà lão râu tóc như rừng ở đó / cười hô hố bên những trò chơi hoan lạc... | Không có thơ / ở cửa đường hầm ký ức khống chế / những ký ức đã mặc định / về một ngày chẳng còn có mặt trời... | Chúng ăn thịt nhau để tồn tại / Ăn thịt đồng loại để ngợi ca một loại đạo đức chủng loài mới / Và không bao giờ quên chải chuốt bộ lông bóng mượt dính đầy máu...

rồi,  (thơ) - Vương Ngọc Minh
... họ còn kháo bề ngoài tôi / nom thế / nhưng tận đáy sâu tâm tình / không lúc nào ngưng kêu gào (như con sơn dương đực / ba chân) thực thê lương / và hễ đêm buông / mồm ngậm đầy rong biển / nhai / những miếng rong xanh / khô khốc / - ôi chao! tiếng nhai nghe rất quái dị...

15.05.2013
Như ở phía bên ngoài trần thế  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Thanh Hiện
... Chưa. Chúng tôi chưa gặp nhau giữa thế kỷ u buồn. Thì đấy cũng chỉ là giả định. Giả định là chúng tôi hẹn nhau giữa niềm bí ẩn của thế kỷ. Có nghĩa, chúng tôi hẹn nhau giữa những tro than của những cuộc cháy lớn nơi mặt đất, hẹn nhau giữa những hò hét của những tham muốn cùng tột của thế kỷ, hẹn nhau giữa tiếng cười man dại của lũ người phù phiếm, thì mấy trăm năm nay bọn chúng vẫn cười vui trên niềm thương đau thuở trước... (...)

Đào Thị Ánh Hồng  (thơ) - Lê Nghĩa Quang Tuấn
Tinh Mơ. Bi Kịch. Huyết Thống. Những gièm pha. Hồ Hởi Phấn Khởi à, hắn hỏi. Cây Phi Lao và những khối u mưng mủ đầy dối trá hủy hoại; bên cạnh vực thẳm và nụ hôn hoà nhập theo những mệnh đề của cái bất tận. Và những khởi đầu — cái gọi là ân ái. Hắn nằm nghiêng; ngó và theo dõi. Thủ Thuật, hắn cười; hay tạm gọi là Buổi Sơ Khai. Lạnh như những bắt đầu. Lạnh như những người con gái ngồi hát một mình trong bóng đêm...

valse  (thơ) - K. Lan
tháng Năm đốt những câu thơ / buổi sáng tàn tro / thương nhớ u lì thức dậy / múa theo khúc hát thay mùa / và lũ ve thay xác mới // bây giờ tháng Năm / ngọn gió đồng dạt vào khuôn mặt trắng...

Mãi mãi lối xưa  (thơ) - Nguyễn Đạt
Y đã về đây. Hoang vu xanh / Nguyên sơ cùng đá tảng hiện hình / Đá lạnh. Nghìn tay em ủ rét / Thác gầm đâu đó chẳng bận lòng. // Đá điêu linh không chờ thoát kiếp / Em ngập ngừng gom lá sân sau / Em ngập ngừng lùa lá sân trước / Lá rơi lá biết lá về đâu...

có thể là cuối cùng  (thơ) - Khaly Chàm
ngoài làm thơ chỉ biết uống rượu / nói chuyện tào lao thiên đế với bạn bè / mà biết làm gì bây giờ? / thôi thì chắc cả đời chỉ biết làm thơ // bất ngờ... thơ chết như mơ...

14.05.2013
chân dung hoàng ngọc biên  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

Để làm gì với vài giây?  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Quang Tấn
... Một buổi sáng, cô gái chăn trâu trèo lên cái thang để lấy sợi dây thừng trên gác bếp, nửa chừng, cái thang bất ngờ gẫy một chân rồi đổ nhào sang một bên, cậu chủ nhà đứng ngay đấy. Phản ứng tự nhiên, tay phải cậu đỡ lấy cái thang, tay trái cậu đỡ lấy cô gái. Cô mất thăng bằng ngã vào lòng cậu, mặt cô úp vào ngực cậu. Sự việc diễn ra trong khoảng vài giây. Chỉ vài giây thôi... (...)

Bóng tối  (thơ) - Lê Minh Chánh
nhà cổ mấy trăm năm / mọi thứ an ổn và biệt lập trong bóng tối / người im lặng trong bóng tối / họ là ai quanh họ là ai không ai biết không ai còn thắc mắc // xưa đã có người căm ghét bóng tối / xua đuổi bóng tối / mệt nhoài vì bóng tối / bất lực nhìn bóng tối / phẫn uất và chết trong bóng tối // không còn mẩu nến dù nhỏ để thắp lên đóm lửa yếu ớt đủ chứng minh bóng tối là không thật...

Tánh không  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... chiếc lá mỉm cười trả lời: / “tôi chẳng hiểu cái gì gọi là tánh không / mùa xuân tôi nẩy lộc / để cánh chim về làm tổ / ong bướm nghỉ cánh / trái tim tôi đập rộn ràng...”

Phòng làm việc  (truyện / tuỳ bút) - Ðinh Thị Như Thuý
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Thi thoảng nàng rướn mình trên ghế trong tư thế của loài mèo. Đôi khi là loài rắn. Ngửa mặt nhìn mây nhởn nhơ trên những ngọn lá dừa. Chậm rãi nhấm nháp nàng tận hưởng khoái cảm của sự đơn độc... (...)

13.05.2013
Biển mặn...  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... Và người ta bật cười, lẩm nhẩm những câu thơ không làm sao dứt ra được. Những câu thơ làm bằng những con sóng, khi vào bờ mang theo những con sứa lửa, bùng nhùng giữa lòng tham và tính thích làm sang của con người nên hay giả vờ buốt nhói... (...)

Tôi vẫn còn đói từ 1945  (thơ) - Nguyễn Viện
Và rồi tôi đã nuốt sống tất cả / Một vỏ đạn một con tê giác một chiếc gương một đôi giày và những con cá ở Biển Đông / Trong bụng tôi, vỏ đạn tiếp tục nổ / Con tê giác chết chiếc gương vỡ đôi giày tanh bành và những con cá văng ra ngoài / Điều kỳ diệu nhất là cái dạ dày của tôi vẫn lành lặn / Tôi lại nuốt sống tất cả...

Tiếng | Deven | Con thuyền | Tia chớp  (thơ) - Khánh Phương
Chuông gió kêu / Như bầy chim sắp mổ vỏ / Tiếng kêu thấm khắp bình nguyên / Thâu tóm mọi con đường... | Đôi tai đựng nhiều nỗi buồn / Cặp mắt chứa tình yêu / Cái mũi đánh hơi / Những đốm nắng co rúm trên sàn... | Lướt trên sương mù / Nhanh hơn ý nghĩ / Không đi mà tới / Giữa biển đêm...

Bạn trung thành  (thơ) - Vũ Trọng Quang
... Thế gian này nhiều khi thuận dòng / chó tiến hoá thành người / đến giới hạn trầm luân / siêu thoát linh hồn bay đi / tồn lưu tiếng sủa giữa khuya...

Ngệ thuật của Hoàng Ngọc Biên / The Art of Hoàng Ngọc Biên : 11. Chung cư/Residential Complex – Từ xúc động tâm tình đến nhận thức / From Sentimentalism to Formalism  (nhận định mỹ thuật) - Nguyễn Quỳnh
... Trước tác-fẩm Chung-cư của Biên tôi mới thấy đây là một trường-hợp quan-trọng cho tôi biết hơn về thẩm-mĩ, sáng-tạo và thế nào là í-thức tinh-ròng (cognition). Tình-trạng u-ẩn của tôi đưa ra một thảo-luận gọi là liên-tục mà trong Triết-học gọi là Oratio Continua hay hơn nữa có ngĩa đi sâu-hơn vào tính-người, khi chúng-ta đứng trước một tác-fẩm ngệ-thuật – đừng lôi thôi ngĩ về jả-thiết nọ kia... (...)

ngày lên  (hội họa) - Vương Ngọc Minh
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

12.05.2013
Mẹ tôi  (truyện / tuỳ bút) - Hoàng Ngọc Trâm
... Mỗi năm đến ngày Mother’s Day, tôi mua hoa tặng mẹ tôi như một lời cám ơn mẹ đã cho tôi cuộc đời này. Mỗi lần nhận quà trong dịp này bà tươi cười nói “cám ơn con, nhờ có các con mà má mới được làm mẹ.” Tôi cũng học ở mẹ tôi điều này nữa. Mẹ ơi, chúng con thương mẹ lắm... (...)

10.05.2013
Nhân vật biết bay  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
Khác với kẻ thức giấc thấy mình biến thành một con sâu, tôi đi uống rượu về, mở máy tính, thì phát hiện mình có cánh. Thoạt đầu, tôi nghĩ ngay rằng mình bị chơi khăm, bị xô vào một tình huống hoàn toàn thụ động. Tôi bị biến thành nhân vật chính trong cái truyện có 680 chữ, của một gã — tác giả của cái truyện đó — tôi quen. Tôi bị gọi đích danh, bị gã gọi thẳng tưng đúng ngay tên, chứ gã không do dự ẩn dụ, ám dụ gì cả. Chuyện gì đây?... (...)

Và chiều mưa [II]  (thơ) - Ðinh Cường
Đinh Cường Rừng chiều mưa ẩm / những giọt đều / trên muôn lá xanh / những cánh hoa dogwood trắng / không còn tung tăng như cánh bướm // người ngồi một mình...

Thơ [1] | Thơ [2] | Sống | Tôi bước đi  (thơ) - Lưu Mêlan
... Có thể bạn biết tôi luôn nghĩ về / bạn, phút nào đó hay mọi lúc / khi mặt trời thức dậy, xuyên qua bóng tối, khi trong quán vắng, buổi trưa, những con đường / đất nước này — một mê cung... | Có những kẻ, chúng ta không phê phán họ là gì, / sống trên đất nước này, rồi chết trên đất nước này / như bụi, mất đi... | Khi có những ảo ảnh / xung quanh đôi mắt / tôi cố gắng nhắm lại / màu đen của những lỗ hổng / rơi xuống và rơi mãi...

Cắt và xay  (thơ) - Trịnh Thanh Thủy
... Ôi ! ! ! / một khi người phụ nữ phục thù / lưỡi dao trong máy xay rác / cũng bén...

09.05.2013
Hắn có cánh đấy  (truyện / tuỳ bút) - Lê Minh Phong
Thận Nhiên đến Việt Nam. Đến là một cách nói rất đỏng đảnh của chàng. Chàng không muốn mình thuộc về bất cứ một cái gì cả và điều này khiến chàng vui thú làm sao. Chàng nói ánh sáng ở Mỹ rất dễ làm hỏng đôi mắt kiếng của chàng nên chàng quyết định rời xa nơi đó. Ở Pháp, chàng cũng đã gặp rất nhiều kẻ đi bán thơ dạo và, trong thâm tâm, chàng yêu họ biết mấy. Đôi khi chàng không phân biệt được là chàng yêu họ hay yêu những vần thơ được gói trong những chiếc lá nho xanh mướt ấy... (...)

Mặt trời châu Mỹ | Ngôi sao | Bảo vệ thơ, vân vân... | Đọc Milosz | Nhạc nghe trong xe  (thơ) - Zagajewski, Adam
Bên ngoài cửa sổ, mặt trời châu Mỹ chói loà. / Trong một căn phòng tối, ngồi trước bàn / một người đàn ông, không còn trẻ, / đang nghĩ về những thứ mình đã đánh mất / và những gì còn lại... | Ta trở lại với mi nhiều năm sau, / thành phố màu xám đáng yêu, / thành phố không thay đổi / chôn vùi dưới dòng sông quá khứ... | Vâng, bảo vệ thơ ca, bút pháp sang trọng, v.v., / nhưng luôn cả những tối mùa hè trong một thành phố nhỏ, / nơi có những khu vườn gió thoảng và những con mèo ngồi lặng lẽ... [Bản dịch Hoàng Ngọc Biên]

(live# 2)  (thơ) - Vương Ngọc Minh
... trong khi thiên hạ lấy cho họ tất cả / tôi cứ khập khiễng đi trên dây / khéo léo không thua một nghệ sĩ đi dây / chuyên nghiệp / hóng phép mầu tợ nắng hạn chờ mưa rào...

nàng bảo: "sao làm tôi nhớ ký ức chiến tranh..."  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

08.05.2013
Trăng non  (truyện / tuỳ bút) - Ðinh Thị Như Thuý
Mưa nặng hạt. Ngôi nhà đó có tên là Ánh Trăng? Không, hay chỉ là Trăng? Hay là Trăng Non? Mình không nhớ nữa. Chỉ nhớ có ban-công nhìn ra phía biển. Mình thấy mê đi choáng ngợp trước bao nhiêu ánh sáng của những ngọn đèn đường. Ánh đèn vàng dọc theo con phố. Ánh đèn thay đổi màu sắc nhanh trên cầu. Phía xa sau vịnh biển là vòng cong ánh sáng lung linh của dãy đèn đường phố phía bên kia... (...)

Đi bộ về gặp mưa đứng trú dưới tàn cây nhớ Sơn Núi lâu rồi chưa thấy phone qua  (thơ) - Ðinh Cường
Và một chiều mưa / đứng trú dưới tàn cây / thấy một rừng dương xỉ mọc / ôi rừng dương xỉ xanh non // mùa này trên ngọn đồi / ở Đại Lào Bảo Lộc / mấy mụt măng bên hiên chòi / Sơn Núi đã đâm chồi mọc thẳng...

Ký ức | Nguyễn Quốc Tuấn, tranh, và  (thơ) - Hoàng Xuân Sơn
Ký ức khuya nhọn lá / những cành gai đâm buốt sương / đánh thức nỗi buồn xa xăm đất ở tiền kiếp / trăng ở trên cao / hồn đá khí dương trăng núi nọ / cúc bạc khuyết vàng đau một cửa... | con mắt khoét một lỗ nơi nguyện đường / tường sững cao vòi vọi ánh / khấn bàng bạc khắp chiều / lung linh cổ sử / rám đỏ lều chuông khánh ngân...

dưới bầu trời ghẻ lở [1& 2]  (hội họa) - Lê Thánh Thư
Tác phẩm sơn dầu & acrylic trên bố, sáng tác vào năm 2013...

07.05.2013
6 đoản văn  (truyện / tuỳ bút) - Lạc Phong Duy
Một khoảng trời u tối dần. Từng đám mây tối màu nhanh tụ tập rồi buông lơi mình. Những giọt mưa cạnh nhau trên mây rồi cũng chia sẻ những vị trí nhất định dưới mặt đất. Đôi khi chúng vẫn nằm kề bên nhau, đôi khi lại mất hút vĩnh viễn. Mưa ngấm vào đất, báo hiệu sự khởi đầu mới của vạn vật. Một cách tự nhiên, như những gì chúng là, những gì từng đã, đang và sẽ là... (...)

những ý rời & nghĩ...  (thơ) - Lê Vĩnh Tài
[CHÙM 18 BÀI THƠ] ... thơ như những dấu chân của nàng trên cỏ, nó tạo ra sự ướt át của đêm... | thơ như căn lều giữa cánh đồng, bước vào trong gió sẽ ngả lưng... | thơ hay có quyền dễ hiểu, nên thơ khó hiểu cũng có quyền hay... | thơ bỏ chúng ta đi, khi sự rồ dại không còn có ích... | thơ thì thầm, thì thầm, nhỏ dần, nhỏ dần... cho đến khi biến mất...

bài buồn cho con trùn đất  (thơ) - Lê Minh Chánh
... Trùn chỉ biết lặng câm đào đất trong bóng tối. // Vì đã từng bị giày xéo giẫm đạp suýt chết. Vì đã từng chẳng thể kêu van chỉ biết kinh hoàng trốn chạy. Cuộc đời đã buông tha vì nhớ ra con trùn còn chút lợi ích: nó biết đào đất. Nó biết đầu hàng, biết cam chịu thất bại, biết cô đơn, biết lùi sâu vào bóng tối...

Chụm lại những vệt sáng hầm mộ | Nhặt nhạnh bụi chiều  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
Người goá phụ cố nhìn sâu / Vào đôi mắt Charles Pierre Beaudelaire / Khi buổi chiều bên ngoài không còn kiên nhẫn đợi / Nàng đọc thấy một nửa ánh sáng phía đáy tâm hồn ông... | Ở phía ngược đường / Người vợ / (tia nhìn bất giác) / Cúi nhặt nụ hôn vừa đánh rơi...

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [VII]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

06.05.2013
The Being Of A Thing and Its Meaning In Social Communication  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Quỳnh
Since the concept of Visual Art has welcome everyday objects as authentic form and meaning I have found that Heidegger’s Was ist ein Ding? / What is a thing? (1967), and Habermas’s Communication and the Evolution of Society (1976), can be theoretically used in some extent to support and illustrate the reason of existence and creation by using such objects as genuine constructs of artworks and daily dialogs... (...)

warehouse  (thơ) - Hoàng Xuân Sơn
kho chứa vô tội vạ / miếu văn ù lì / và rác rơm // chiếc cột rườn cong lưng bổ / răm rắp / phải trái ăm ắp của nợ / ba đình / I và Một / kho chứa chum vại hũ / tro cốt mảnh sành...

Sầu ngũ ngôn  (thơ) - Nguyễn Đạt
Sớm mai phơi cửa núi / Hoa đỏ trên cây gầy / Những nhành xương trơ trụi / Vỡ núi đêm lên trời... | ... Đêm ồ trăng sáng quá / Cây sững chịu thôi miên / Lòng thương cảm thốt nhiên / Lệ rơi trên bóng lá...

chiều, và những chiều | khép | cỏ lại mọc ngoài kia  (thơ) - Thai Sắc
Trong vùng xoáy của lặng im / Chiều hiện ra / Những chiếc nấm độc / Lung linh ý nghĩ... | Khép một hành trình / Ngồi lại / Đừng ngó quanh hãy nhìn đáy tóc mình / Thấy màu vôi thiệt thà / Hắt trầm mặc... | Nơi những tấm bê-tông đè kín / Chói chang nắng / Hắt / Nguồn điên dại mùa hè / Mắt khê...

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [VI]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

05.05.2013
Bức thư gửi bạn chăn cừu  (truyện / tuỳ bút) - Tạ Xuân Hải
… Hãy làm cho đám đông có cùng suy nghĩ và mơ mộng như chúng, vì chúng suy nghĩ và mơ mộng theo ý đồ của bạn. Hãy lôi cả hội trường đứng dậy bằng những câu khẩu hiệu chắc nịch và đẹp đẽ. Nô lệ là sứ mệnh bất diệt! Vinh quang thay những kẻ được chăn dắt! Phục tùng, phục tùng, phục tùng muôn năm! Ví dụ như vậy... (...)

Đoạn ghi khi xem mấy cây sồi phác thảo than chì của Trịnh Cung trên Tiền Vệ  (thơ) - Ðinh Cường
... Thì ra sau năm mươi năm / những ngày buồn ở Pasadena, Cali. / bạn ra vẽ mấy cây sồi ở công viên Arcadia / phác thảo than chì đầy sinh lực / của tình yêu, cây cối cũng có tình yêu // Như chiều nay tôi đi dưới cánh rừng mướt xanh / gió phơ phất muôn vàn chiếc lá / như chúng đang thì thầm bên nhau, rừng rực mùa Xuân / mà nhớ người bạn của một thời mộng mị...

Đọc bài thơ "Xách nải chuối đi bộ về nhớ lại" của Đinh Cường  (thơ) - Lữ Quỳnh
làm nhớ lại một ngày của ba mươi năm trước / cũng tay xách nải chuối anh đến thăm tôi / nhưng không đi vào nhà được / vì con nước rong tràn bờ ngập hết đường sá / anh đứng nhìn nước bên cạnh con trai mười tuổi / rồi lẩn thẩn quay về...

Thơ có nhiều khi là một vũ khí tự vệ  (thơ) - Trần Nguyên Đán
dù chẳng có ai tấn công / dù vô tình hay cố ý / dù chẳng có ai rỗi hơi để đi tấn công / một người đã rớt vũ khí / tối qua khi edit một quyển sách tôi đã tóm được câu này / ta không chiến tranh với người chết / tối qua tôi nghĩ mình nên bỏ làm thơ / vì chẳng còn gì để tự vệ / chẳng ai đi chiến tranh với người chết...

Mùa hoa, xe và Jaden  (thơ) - Phạm Hồng Ân
... Tôi đẩy cháu đi giữa mùa hoa / Hoa như bức tranh siêu thực / Khoe hơi thở sắc màu trên phông vẽ / Hoa ngập lút con đường / Gập ghềnh dốc đứng / Tôi đẩy xe / Đưa cháu tới tương lai / Lắc lư vòng quay lịch sử...

đêm vỡ  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

04.05.2013
Đọc Tàn Tuyết  (sổ tay) - Tịnh Khẩu
... Đọc Tàn Tuyết để chúng ta thấy được thế nào là sự bất an, sự cuồng loạn. Đọc Tàn Tuyết để thấy được sự chịu đựng vĩ đại của tất cả chúng ta. Tôi nghĩ rằng những nhà văn trẻ Việt Nam cần phải đọc Tàn Tuyết. Tàn Tuyết không thể vĩ đại nếu sống ở một đất nước bình an. Cái may mắn của Tàn Tuyết chính là được sống trong xã hội Trung Quốc, một xã hội tương đồng với xã hội mà nhà văn Việt đang lưu trú. Đọc Tàn Tuyết để thấy được cái cách mà nhà văn này trình ra những quái trạng man rợ trong văn hoá Trung Hoa mà không làm mất đi những thiên hướng nghệ thuật trong một tác phẩm... (...)

Tháng tư đen  (thơ) - Nguyễn Đăng Thường
Một triệu con chó / lớn nhỏ / bị thịt mỗi năm / để làm cao lương đặc sản / ở cái thành phố / vẫn tự tung hô / có bốn ngàn năm văn hóa cổ! // Đã hơn ba thập kỷ thanh bình / và thống nhứt rủng rỉnh / mà sao ta vẫn chưa được nghe / tiếng guốc mộc reo vui...

Cuối tháng 4/1975  (thơ) - Vũ Trọng Quang
Người phía bên kia gí súng vào chúng tôi / đuổi ra khỏi bệnh viện Cộng Hoà / những thương phế binh lầm lũi rời khỏi giường bệnh / vừa đi vừa giơ cao chai nước biển dây nhợ còn tiêm mạch máu / vầng trăng 18 cúi xuống rưng rưng / bọn mày “nợ máu” với nhân dân / ai nợ máu ai / chúng tôi vẫn nhớ / mới hôm qua...

chân dung [1 & 2]  (hội họa) - Lê Thánh Thư
Tác phẩm mực xạ và oil pastel trên giấy, thực hiện vào năm 2013...

02.05.2013
Con người tự do  (truyện / tuỳ bút) - Dạ Tuyết
... Quái đản hơn là con người tự do của chính mày đấy. Mày thấy không? Nó có cái mùi không tưởng tượng được. Vấn đề là chúng ta không thể đối sánh. Lấy mẫu hình nào để đối sánh bây giờ. Thế nên mọi thứ lại cứ rùm beng. Đầu con người tự do của mày trọc lóc bởi những lúc rảnh rỗi mày thường làm cái trò khôi hài đó phải không nào? Mày thường lấy dao lam cạo lên đầu nó. Và dị hợm hơn, nó được mày trùm lên đầu một cái bao cao-su đã qua sử dụng... (...)

kỷ vật chiến tranh | tôi xin phát biểu  (thơ) - Thận Nhiên
trong đêm đầu tiên không còn tiếng súng / chúng tôi chất vỏ xe, quần áo lính, giầy sô, bàn tủ ghế hư / và đủ mọi thứ / mà người ta vất bỏ sau cuộc chiến / thành một đống giữa ngã tư đường / chúng tôi đốt lửa / nhảy múa và hò reo... | tôi phát biểu, “thưa quý vị, / bây giờ là 2 giờ trưa ngày 30 tháng 4 năm 2013 / tôi đéo muốn nói gì nữa để kỷ niệm / một ngày bình thường, không vinh quang, không cờ xí... / vì, không ai có thể đứng trên vũng máu mà mãi mãi hò reo... / xin hết!”...

đọc  (thơ) - Lê Minh Chánh
... mảnh xác tàu bị đắm / kể ta nghe về cái Phổ Quát / rực rỡ huy hoàng / vẹn toàn duy nhất // ta bám vào mảnh ván nát / chết đuối trong nông cạn chính mình...

ảo cảnh đô thị #14  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình digital trên cơ sở nhiếp ảnh, thực hiện vào năm 2013...

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [V]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

01.05.2013
Ngọn đèn trên đỉnh sóng  (chuyên đề) - Hoàng Long
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Cưỡi trên sóng bạc đầu với niềm kiêu hãnh. Ý nghĩa cuộc đời ông đến từ sự khởi hành. Không than van, không gào thét, không tuyệt vọng cũng chẳng hy vọng. Chỉ với cái tâm bình thường, ông nương tựa vào chiếc thuyền thân mạng, vượt qua muôn ngàn ngọn sóng chỉ để thắp sáng lên một ngọn đèn trong cuộc trăm năm... (...) (...)

Những nghĩ ngợi vu vơ về chuyện văn chương [II]  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Thanh Hiện
... ngày xưa là luân lạc giữa sa mạc Sinai, còn ngày nay là luân lạc ngay giữa cuộc trần ai, giọng con vượn hú trên ngàn cũng khác xưa, lời trần tình của một kẻ bạc tình cũng khác xưa, cách dối trá của một nhà làm xiếc trên sân khấu cũng khác xưa, tiếng đàn cầm đứt dây cũng khác xưa... Còn giao ước là giao ước với cả thế giới, giao ước với cả cuộc đời, rằng hết thảy những trình thuật mới ấy là sẽ được ghi một cách đầy đủ trong những sách Xuất Hành mới, còn có một cách gọi khác là thi ca... (...)

múa hát giữa người ta  (thơ) - Hoàng Xuân Sơn
một năm hát xì-lô không / không gì khác từ khàn khào của thân chiếu lệ / tôi vẫn thuộc về tôi phải không nào? / chưa chắc lời nỉ non leo thấu cung / dây bục chùng xuống / như lõi nhạc / ngoẹo / đầu...

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [IV]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

30.04.2013
để-nhớ-những-cột-đèn-ở-gia-định-buổi-trưa-ngày-ba-mốt-tháng-tư  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình digital trên cơ sở nhiếp ảnh, thực hiện vào năm 2013...

Tiếng vỗ của một bàn tay  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Tôi muốn nghe tiếng vỗ của một bàn tay / tôi tưởng tượng nó là âm thanh / của hai mẫu tự I và Y va chạm nhau / hoặc giống âm thanh của / viên đá cuội lăn mình trong đêm / âm thanh của hai giọt / mưa phùn vướng vào nhau / giọt sương rơi lặng lẽ bên kia con đường / tiếng chiếc lá vàng đầu tiên rơi trong lòng...

AQUARIUS [kỳ cuối]  (tiểu thuyết) - Vũ Lập Nhật
... Bởi vì tôi yêu nàng hơn tất cả mọi thứ mà tôi có thể tưởng tượng ra. Tôi có thể chỉ là một trò chơi tự sự của nàng, là nhân vật trong một tác phẩm của nàng, hoặc ngược lại, nàng là một trò chơi tự sự của tôi... Chẳng sao cả. Điều quan trọng không phải là ai đã sáng tạo ra ai, ai thực, ai ảo, ai tồn tại, ai không tồn tại. Tôi chỉ biết rằng tôi yêu nàng và tôi muốn sống trong thế giới cho dù nàng không còn ở bên cạnh tôi, ít ra, tôi vẫn cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Như thế là đã đủ... (...)

Người đánh máy chữ  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Đức Tùng
... Ngày cuối cùng, trước khi ra đi, tôi lang thang trên đường không người, mặt nhựa chảy mềm dưới trời xanh bao la, sự yên tĩnh của nó buông xuống mặt đất một không khí dị thường, không ra chiến tranh chẳng phải hòa bình, bầu trời như nhật thực, tôi đi trên đường biên, giữa một vùng tối đen và một vùng sáng rực, nhưng cái đường biên kia di chuyển mau lẹ quá, nó chạy vùn vụt, tôi cố đuổi theo không kịp, vấp ngã trên những hầm hố công sự hay trên những thây người rải rác đó đây quanh quốc lộ một, gần ngã ba Long Hưng... (...)

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [III]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

29.04.2013
Đỉnh lửa  (thơ) - Trần Tiến Dũng
Tháng tư, cánh cửa ký ức lại mở. Từ lâu, tôi biết những gì tôi mong chờ đều bặt tin, nhưng tôi luôn nhìn về hướng cánh cửa. Ký ức tôi đã nuôi sống gì ở phía ngoài cánh cửa, ký ức tôi đã yêu gì khi ngoài kia thấp thoáng bóng Sài Gòn tự do màu lục. Tôi đã nuôi sống và yêu hy vọng, bởi đó là cách giúp giấc mơ về tự do luôn được sạch trước sự dơ đỏ độc tài đang trí trá núp trong cơn nóng tháng tư săn đuổi con người. Tháng tư, tôi chạy mãi về phía trước...

Tự thú | Mưa đêm tháng tư | Chuyến hải trình đến Trường Sa  (thơ) - Trần Hữu Dũng
... Có lúc anh hoảng sợ / Đối diện với chiếc bóng mình / Nơi tấm gương cuộc sống treo ngược... | ... Tiếng gió thở dài qua căn phòng trống. Ký ức chiến tranh/cuộc sống phập phù/đám mây dục vọng phủ vây vòm trời thành phố tháng tư. Có bao người thức trắng đêm nay?... | Những nghi ngại xoè móng vuốt / Bám chặt trong tôi / Suốt cuộc hải trình / Tràn ngập những giấc mơ cuồng nộ!...

Một cách điệu hoá thân  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
Và chiếc bánh của trụy lạc / Cơn vật vã của những kẻ nổi tiếng / Sự độc tôn của kẻ sĩ diện / Từng tiếng dương cầm lạc điệu. // Những lời thơ không được tôn vinh / Lời những kẻ dị giáo / Trong căn phòng phù phiếm chật hẹp / Ánh nến cháy mòn lời nguyền rủa...

Khúc ai điếu tặng bóng tối  (truyện / tuỳ bút) - Tạ Xuân Hải
Đêm nào cũng vậy, Miên một mình lang thang đi tìm mẹ. Miên gõ cửa hết căn nhà này đến căn nhà khác. Vì thành phố quá rộng, và vì hay quên, đôi khi Miên lại đến đúng những ngôi nhà mà hôm trước Miên từng qua. Đã bao nhiêu lần rồi, khi tiếng gà báo sáng vang lên, Miên buồn bã trở về. Đêm nào cũng vậy, bố một mình lang thang đi tìm mẹ. Bố gõ cửa hết căn nhà này đến căn nhà khác. Vì thành phố quá rộng, và vì có thể bố quên, nhiều lúc bố lại đến đúng ngôi nhà mà mình vừa ghé thăm hôm trước. Đã bao nhiêu đêm rồi, khi tiếng gà báo sáng vang lên, bố buồn bã trở về... (...)

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [II]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

27.04.2013
Năm bài thơ  (thơ) - Stryk, Lucien
Đã hai mươi năm, tôi vẫn nhớ / Mùi xú uế bốc hơi dưới nắng, / Cái hố ấy cách xa ít nhất cả trăm thước / Khoảng vũng vịnh nơi bọn này gài đặt súng ống... | Bạn ơi, hôm nay ngày nắng đẹp, / tuyết lấp lánh khắp nơi, tôi lại nhớ bạn, / bao nhiêu năm rồi, thời niên thiếu... | Cây cối bùng trận pháo hoa, / sắc nóng mùa thu nhạt mất. / Chuyển động của chiếc lá cuối... | Phải mất ba phần tư thế kỷ / tôi mới hiểu ra / đôi mắt nhà thơ... | ... tôi hình dung một con đường xuống phương Nam / xuyên qua ruộng bắp với lúa mì đến tận vịnh Mễ Tây Cơ! // Mỗi đêm tôi rảo bước để thực tập cho cuộc lữ hành đó... [Chân Phương giới thiệu & tuyển dịch]

gần cuối tháng tư  (thơ) - Vương Ngọc Minh
mỗi bận có cảm giác vừa thiếp đi / thì thơ (vẫn điệu / bộ / không lẫn vào đâu được!) chập chờn // thực rõ ràng / tôi nghe có tiếng chiếc ghế được kéo / lê / và phải choàng dậy / tôi hỏi: ai! lạc chăng?...

Những cây sồi ở Công Viên Arcadia [I]  (hội họa) - Trịnh Cung
Phác thảo than chì, thực hiện vào tháng 4/2013...

Chúng cháu  (truyện / tuỳ bút) - Dạ Tuyết
Chúng cháu (có mặt khắp mọi nơi) đang quan sát lũ khốn ấy. Thử xem chúng muốn làm gì. Chúng cháu dùng cái đầu, cái đầu duy nhất của tất cả chúng cháu để tư duy. Vấn đề là cách tư duy. Chúng cháu (rất đông đúc) dùng con mắt — một con mắt duy nhất của tất cả chúng cháu — để quan sát. Chúng bò đi khắp nơi. Chúng trườn như đỉa đói trên vỉa hè và hô hoán như những kẻ sắp bị bóp cổ... (...)

26.04.2013
Bàn về Cái Đẹp trong ngệ-thuật và trong khoa-học [kì 3]  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Quỳnh
... Thẩm-mĩ trong Fong-trào Lãng-mạn (Romanticism) có hại cho chúng-ta không? Cái jì là nền-tảng hay cơ-cấu ở trong hệ-thống Thẩm-mĩ ấy? Liệu chúng-ta có thể vừa tìm tòi lại vừa sáng-tạo ra í-niệm Đẹp trong khi trước mặt chúng-ta có một đường-lối chỉ-đạo về Thẩm-mĩ với fê-fán đúng sai? Liệu chúng-ta có zễ-zàng chấp-nhận những câu trả-lời cho những câu hỏi ở trên không?... (...)

Thời gian | Thơ | Khi tôi bước đi  (thơ) - Lưu Mêlan
Tôi đã thử / Đánh dấu thời gian - cái là bằng chứng của sự tiến triển / Hàng ngày của thơ tôi. // Nhưng vô ích nó không thể là sự thật / Thơ không là biểu tượng / Qua thời gian thì thêm bí ẩn... | Ngôn ngữ tôi / Như một mặt nước / Khi được dùng, nó không còn toàn vẹn / Tôi không đọc lại thơ mình... | Khi tôi bước đi / Tôi hầu như không bước / Khoảng cách của tôi với ngôn ngữ / Luôn giữ vững như chúng tôi bất động...

chút gì cho tháng 4  (thơ) - Chiêu Anh Nguyễn
... biển mùa này phản ánh hoàng hôn / đen thẫm vết dầu loang của bao nhiêu mùa cũ / cả triệu linh hồn / quây quần bên tháng tư ngơ ngác / trả cho ai món nợ rửa không trôi / biển có mặn đến ngàn đời vẫn tanh mùi tử khí...

Em là ngọn gió thổi về miền cố thổ  (thơ) - Nguyễn Thanh Hiện
em là ngọn gió thổi về miền cố thổ làm dấy lên trong ta những nghĩ ngợi về mặt đất vào một ngày mùa thu cũng có thể là vào một ngày mùa xuân khi các loài hoa trên rừng đang nở còn lũ chim thì đã nghĩ ra được cách ca ngợi về lũ ong rừng hút mật nhưng ta thì nghĩ ngợi về một ngày mùa thu...

25.04.2013
Bàn về Cái Đẹp trong ngệ-thuật và trong khoa-học [kì 2]  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Quỳnh
... Khi tiếng nhạc ngừng, không có ngĩa là âm-nhạc không còn nữa. Người nge vẫn còn sống trong zư-hưởng và một đôi khi lắng đợi zư-hưởng ấy bùng lên, như khi chúng-ta nge Hoà-tấu Khúc hay Zư-hưởng Khúc. Thay vì được nge đàn-ca và vũ-điệu, khán-jả chỉ thấy Tristan và Isolde nằm trên sân-khấu rất lâu. Ngay lúc ấy, hay sau này có khán-jả sẽ thấy được thế-jới của Tristan và Isolde. Chính đó là í-niệm về âm-nhạc của Wagner... (...)

Trên đường về nhà  (thơ) - Tamura Ryuuichi 田村 隆一
Tôi đã chẳng nên biết đến ngôn từ / Sẽ dễ dàng tốt đẹp xiết bao / Ở nơi mà ý nghĩa không là điều đáng kể / Một thế giới vắng bóng ngôn từ // Lỡ em phải gánh hận thù của những từ đẹp đẽ / Chẳng mảy may ảnh hưởng đến tôi / Hay nếu những thầm nghĩ cấu cào em tứa máu / Cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến tôi... [Bản dịch của P.K. từ bản tiếng Anh]

Đường trở về  (thơ) - Tamura Ryuuichi 田村 隆一
Giá như không sở đắc những điều như ngôn ngữ / Nếu được sinh ra trong thế giới không có ngôn từ / Nơi ý nghĩa chẳng tựu thành ý nghĩa / Thì cuộc đời tuyệt diệu biết bao nhiêu // Nếu như em có bị phục thù / Bởi những ngôn từ đẹp đẽ / Điều đó chẳng liên quan đến tôi / Dù cho em chảy máu / Bởi những ý nghĩa thầm lặng / Cũng chẳng liên quan gì đến tôi... [Bản dịch của Hoàng Long từ nguyên tác Nhật ngữ]

Những định nghĩa còn lại | Cuộc sống  (thơ) - Lưu Mêlan
Bài thơ là một bản nháp / Được lặp lại / Cho đến khi nó thành hình / Xoá tan hết mọi chữ... / Khi tôi kẹp cổ chính tôi / Bằng sức nặng của những ngôn ngữ tôi / Tôi thấy nó / Trống rỗng... | Khi họ nói. / Tôi cố gắng nhìn vào miệng họ / Nhưng tất cả những gì tôi thấy là một lỗ hổng / Nơi tôi đang rơi vào, đứng đó...

24.04.2013
Bàn về Cái Đẹp trong ngệ-thuật và trong khoa-học [kì 1]  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Quỳnh
... Hai trong số những nét thông-minh của con người là khả-năng nhìn ra cái-đẹp và sáng-tạo ra cái-đẹp trong Ngệ-thuật cũng như trong Khoa-học. Cả hai khả-năng này loé ra từ uyên-nguyên (Idea), nhưng chỉ cụ-thể và fong-fú qua kinh-ngiệm và thức-tỉnh ở mỗi cá-nhân, đặc biệt nơi những người jầu cảm-thức và sáng-tạo. Vì vai-trò của văn-hoá và xã-hội có ảnh-hưởng tới sự fát-triển của trí thông-mình, cho nên Thẩm-mĩ có tính chung (Universality) và tính riêng (Particularity)... (...)

kỷ niệm mồi chài  (thơ) - Sử Mặc
tôi què giò ở cự ly bảy mươi nhăm / một chân nhảy lò cò vò đầu bứt tóc / ngày đầu tháng thấy tháng / đỏ loè cái máu [hoè] bôi lên cờ bôi lên / chóp bu thời đại / đm. không còn ly để uống / mằn mặn cái thống chế gì lan trên mặt...

Đọc thơ  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Tôi đọc thơ như đọc dấu vết / của tử thần sáng tạo sự chết / lưu lại trên đường đi của hắn / tôi đọc bài thơ là làm / một tín đồ sùng đạo / hành hương vô tận / về miền đất thánh tưởng tượng / thánh tích là giấc mơ kỳ bí...

phượng tháng tư  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

23.04.2013
Không đề  (nhận định âm nhạc) - Ðặng Khôi
Thật sự mà nói, tôi không biết nói gì về bản nhạc điện tử [Ngôn Ngữ Bí Ẩn của Những Cơn Mê Sảng (The Secret Language of My Dreams)] này. Biết rõ mình sẽ phải làm cái gì đó vì cái đề tài cứ ám ảnh gần suốt cuộc đời, nhưng không xác định được một nguồn cụ thể nào có thể gọi là cảm hứng trực tiếp để âm thanh tuôn ra... (...)

Ngôn Ngữ Bí Ẩn của Những Cơn Mê Sảng (The Secret Language of My Dreams)  (nhạc hòa tấu) - Ðặng Khôi
Ngôn Ngữ Bí Ẩn của Những Cơn Mê Sảng (The Secret Language of My Dreams ) là một tác phẩm âm nhạc điện tử chú trọng sử dụng dư âm (aftertones), bồi âm (harmonic spectrum), tàn âm (residue tones) và vi âm (microtones), sáng tác vào tháng 4/2013...

Lột xác  (thơ) - Vũ Trọng Quang
Cua tự diễn biến tự nhiên / tự do lột xác làm mới tăng trọng / khước từ hiến định áp chế // Rắn độc diễn biến trái tự nhiên / tự tạo lột xác cuộn tròn mai phục sau cột đèn / đôi mắt rắn đeo kiếng bạo liệt...

Những khuôn mặt thơ. Dại  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
Ở phía dấu lặng hợm hĩnh / khúc giao hưởng vừa bỏ dở / Con sóc khoèo đầu / ngủ ngon lành // Dường như quanh đây vừa nghe / tiếng đàn kìm / Cơn dông ùa vào trong vỏ ốc / lăn long lóc nó. Trôi ra biển...

AQUARIUS [kỳ 13]  (tiểu thuyết) - Vũ Lập Nhật
... Họ giấu những cái lưỡi vào trong đôi mắt / Họ nhắm mắt thường xuyên để giấu chúng / Và khi mở mắt ra, họ chỉ thấy những cái lưỡi đung đưa / Khi nhìn nhau, họ cũng chỉ thấy / những cái lưỡi / đung đưa / đung đưa / đung đưa // Họ trao đổi những cái lưỡi cho nhau / Rồi họ bắt đầu mua bán chúng / Họ gắn chúng vào hai bên lỗ tai / Khi đi qua hai bức tường hẹp / Lưỡi của họ thò ra từ trong lỗ tai để lau quét bụi bẩn / quét qua quét lại... (...)

Và ta vẽ bài đồng dao đã mất [1 & 2]  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2013...

22.04.2013
Giấc mơ  (truyện / tuỳ bút) - Tạ Xuân Hải
Khi tôi nói, tôi sẽ chạm vào giới hạn. Vậy nếu tôi im đi? Tôi lại đụng vào giới hạn của sự nghĩ. Người ta vốn nghĩ bằng ngôn ngữ. Tôi có thể đừng nghĩ không, để cho đường chân trời biến mất? Bằng cách ấy, tôi có thể đi vào những giấc mơ? Những giấc mơ lạ lùng mà ta hiểu rõ về nó, nhưng ta cứng họng khi nói về nó. Những giấc mơ mà ta mù tịt về ý nghĩa của nó, nhưng vẫn bị nó ám ảnh... (...)

Từng ngày ta lăn đi  (thơ) - Nguyễn Lãm Thắng
... tròm trèm 40 năm / 40 tuổi đời tàn khốc / giấc mơ manh chiếu rách / hột cơm chó liếm nát làm đôi / ôi xứ sở đau thương / ôi thiên đường vấy máu / em thốt lên đến khi không còn tiếng thở / chị thốt lên hận cứa oan hồn / anh thốt lên còng lưng gánh máu / mẹ thốt lên nước mắt làm mù đôi mắt / cha thốt lên gãy nát chân tay / ta thốt lên hai tiếng tù đày / đất chết ngàn năm hờn tủi...

cường điệu hơn  (thơ) - NNguong
... tháng 4 cũng biết hẹn hò / [không phải cùng với nhân tình và nhục cảm!] / mà cùng với huyễn hoặc đang ướp mật dưới lăng tẩm / của cung cúc tận tụy / của khâu vá lý tưởng / bằng sợi chỉ mục / bằng mũi kim gỉ sét / trên những cưu mang tơi tả...

Những ý nghĩ màu khói  (thơ) - Nguyễn Thanh Hiện
em, đứng nơi sông nước miền cố thổ ta cứ thấy mình như ngọn khói lam chiều bay lên từ những mái rạ năm xưa, những ngọn khói mang hình thù cuộc trường kỳ tìm kiếm, suốt những nghìn năm qua con người nơi mặt đất luôn đi tìm cho mình một khoảnh trời luôn có lũ chim trời sải cánh giữa những trùng điệp mây bay...

...  (tiểu thuyết) - Lê Thị Thấm Vân
(trích đoạn từ tiểu thuyết THẤT LẠC) ... Màu đêm chan pha màu mắt. Thân thể toát mùi hạnh nhân ngào đường thẻ. Tiếng thở dốc. Tiếng rên la. Tiếng động đời sống... Ngân đẩy anh ra, nằm úp mặt xuống gối. “Con mòng con, ơi con mòng con!” Nàng co người run rẩy, môi lắp bắp, nước mắt ứa trào... (...)

19.04.2013
Tầng 13 | Kinh Phật | Nhà tù vô hình | Bóp chặt một nốt nhạc  (thơ) - Lê An Thế
rốt cuộc không thể nào chạy đuổi mãi / mọi thứ cùng một lúc / tôi ngừng lại / để mặc / chữ / thành một đám cháy rừng / lan vào ruột / rồi bùng sáng giữa tầng cao ốc thứ 13... | tôi có thể đổi rất nhiều thứ chung quanh / cho một trang giấy // hoặc đổi tất cả những trang giấy / cho một khoảng trống // tôi có thể đặt tất cả những khoảng trống / vào lòng một bàn tay...

(để truy lục các tác phẩm trước đây, xin vào trang riêng cuả mỗi thể loại)


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013